Nói chung là trong các nền văn hóa chịu ảnh hưởng bởi thần của kinh Cựu ước thì phụ nữ bị coi rẻ còn hơn cả súc vật , chỉ là một giống sinh vật "dạng người" được ác thần Jehovah tạo ra từ xương sườn của đàn ông để phục vụ đàn ông và để sinh đẻ truyền tội tổ tông .
Trong khi đó :
Phụ nữ Việt Nam và đạo lý vợ chồng của ngời Việt
Tác giả : Charlie Nguyễn
http://home.comcast.net/~charlieng/cha_dap_phu_nu.htm
Dân tộc chúng ta theo truyền thống thờ cúng Tổ Tiên, nên rất tôn kính Ông Bà, Cha Mẹ. Chúng ta coi cha mẹ ngang nhau :
Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ, kính cha
Cho tròn chữ Hiếu mới là đạo con.
Cha mẹ là hình ảnh của vợ chồng vì phải là vợ chồng rồi mới thành cha mẹ. Vợ chồng là đầu mối của gia đình, gia tộc và dân tộc. Vì tầm mức quan trọng của mối liên hệ vợ chồng như vậy, nên dân tộc ta đã đưa mối liên hệ vợ chồng thành “Đạo Vợ Chông”, đặt trên căn bản kết ước lâu dài trọn cuộc đời :
Đạo vợ chồng khó lắm anh ơi
Không như ong bướm đậu rồi lại đi.
Vợ chồng bình đẳng và lo giúp đỡ nhau tác động hai chiều:
Xét ra trong đạo vợ chồng
Cùng nhau nương cậy để phòng nắng mưa.
Đôi ta như rắn liu điu
Nước chảy mặc nước, ta đìu lấy nhau.
Đạo vợ chồng đừng có đổi thay
Làm nên danh vọng hay ăn mày cũng theo.
Thuận vợ, thuận chồng
Tát bể Đông cũng cạn.
Trong đời sống gia đình Việt Nam, người phụ nữ luôn luôn đóng vai chính, biểu lộ lòng yêu thương và hy sinh cho gia đình, luôn luôn cần cù siêng năng, chịu khó chịu khổ, tự lực tự cường, chỉ biết trông cậy vào sức mình để lo bản thân, cho gia đình, cho con cái, cho dòng tộc và luôn cho cả đất nước. Phụ nữ Việt Nam giống như hình ảnh con cò trên đồng ruộng :
Trời sinh mẹ đẻ tay không
Nên tôi bay khắp tây đông kiếm mồi
Trước là nuôi cái thân tôi
Sau nuôi đàn trẻ nên đời cò con
Một mai khôn lớn vuông tròn
Rủ nhay bay khắp nước non xa gần.
Nhà thơ Tú Xương ví vợ của ông như con cò ở ven sông :
Thân cò lặn lội bờ sông
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lịch sử Việt Nam cho thấy nhiều phụ nữ là những anh thư liệt sĩ, như bà Triệu, bà Trưng, Bùi thị Xuân :
Giặc đến nhà, đàn bà phải đánh.
Ghé vai gánh vác sơn hà
Làm cho rõ mặt đàn bà nước Nam.
Phụ nữ Việt còn biểu lộ đức tính tự trọng, và hiên ngang lên tiếng chống lại cường quyền. Dưới thời nhà Nguyễn, nhiều nhà nho bị hủ hóa vì tư tưởng Tống Nho, khinh thường văn hóa nước nhà :
“Nôm na là cha mách qué”
coi các nguyên tắc cứng ngắc của Khổng Mạnh như những khuôn vàng thước ngọc. Bà vợ Việt Nam chống lại ông chồng hủ nho chỉ biết trọng cái vỏ hư danh bề ngoài mà không biết lo thực tế :
Ra ngoài làm dáng anh đồ
Về nhà hỏi vợ: “Cám khô đâu mày?”
Cám khô tao để cối xay
Chó mà ăn hết thì mày đừng ăn.
Ngày 6-3-1828, vua Minh Mạng ra chiếu chỉ cấm phụ nữ không được mặc váy. Phụ nữ dám dùng lời mỉa mai châm biếm chống lại triều đình :
Chiếu Vua mồng sáu tháng ba,
Cấm quần không đáy người ta hãi hùng
Không đi thì chợ không đông
Đi thì bắt lột quần chồng sao đang!
Có một đức tính rất đặc biệt ở người phụ nữ Việt Nam mà ít có phụ nữ của một nước nào khác có thể có được. Đó là đức tính nhẫn nhịn :
Một câu nhịn, chín câu lành.
Chữ “Nhẫn” là chữ tượng vàng,
Ai mà nhẫn được thì càng sống lâu.
Chồng giận thì vợ bớt lời
Cơm sôi nhỏ lửa thì đời nào khê.
Nói đây cho chị em nhà
Còn dăm bát gạo, còn vài lạng bông
Bán đi trả nợ cho chồng
Còn ăn, hết nhịn, bằng lòng chồng con
Đắng cay ngậm quả bồ hòn.
Vì có nhiều đức tính cao qúi nên phụ nữ Việt Nam được tôn trọng từ trong gia đình đến ngoài xã hội. Trong một số trường hợp, ý kiến của phụ nữ còn được tôn trọng hơn ý kiến của chồng :
Lệnh ông không bằng cồng bà
Có một câu nói phổ biến trong dân gian, câu nói đó không vần không điệu nhưng cũng rất thông thường trên cửa miệng nhiều người đàn ông Việt Nam. Đó là câu “
Nhất Vợ, nhì Trời”.