Mặc Tử
Khoảng 479 – 381 trước Công Nguyên
1. Sơ yếu cuộc đời
Mặc Tử tên Địch, người nước Lỗ. Cho đến nay, vẫn chưa xác định được năm
sanh và năm mất, chỉ biết khoảng chừng vào thời sau Khổng Tử, trước
Mạnh Tử. Ban đầu có theo học đạo Nho, nhưng về sau cho rằng : "Nhân
nghĩa" của nhà Nho gần như lẩm cẩm, "Lễ nhạc" của nhà Nho quá ư phiền
toái, nên tự khởi xướng ra học thuyết mới, nặng về công lợi và giá trì
thực dụng.
Mặc Tử là một nhân vật cực lực phản đối chiến tranh, đã từng du hành
qua các nước Tề, Vệ, Tống, Ngụy, Việt và Sở, đến đâu cung tuyên truyền
thuyết "Phi công". Có lần Tề sắp ra quân đánh Lỗ, Mặc Tử tức tốc sang
gặp thẳng tướng Tề là Hạn Ngưu, nhắc lại sự tích Ngô đánh Việt, hạ Sở,
phá Tề đều đắc thắng cả, song kết cuộc là quốc phá gia vong, Ngô vương
Phù Sai chết thảm, rồi kết luận rằng: Tề mà đánh Lỗ là một hành động
sai lầm to". Tiếp theo, Mặc Tử xin bệ kiến Tề vương, ví chiến tranh là
con dao hai lưỡi, thuyết phục được vua Tề, bỏ ý định đánh Lỗ.
Trong đời Mặc Tử, vụ nổi tiếng nhất là cản được Sở đánh Tống. Số là có
người thợ giỏi tên là Công Du Ban, tạo cho nước Sở thứ chiến cụ mới,
gọi là vân thê" (thang mây), để công thành phá lũy. Vua Sở quyết dùng
"vân thê" làm phương tiện đánh lấy nước Tống. Lúc đó Mặc Tử đang ở Lỗ,
được tin này tức tốc lên đường, đi liên tục suốt mười ngày đêm đến nước
Sở, tìm gặp ngay Công Du Ban rồi đưa nhau vào yết kiến vua Sở. Mặc Tử
khuyên giải rằng: "Mọi thứ của nước Sở đều hơn hẳn nước Tống, thế mà đi
lấy Tống, thì chẳng khác nào bỏ rượu ngon thịt béo của nhà mình, đi ăn
cơm độn của hàng xóm". Sở vương nghe tuy có lý nhưng nhận thấy, nếu
dùng thứ chiến cụ mới này, đi đánh Tống là chắc ăn, nên chưa chịu bỏ ý
định khai chiến. Mặc Tử đoán biết ý nghĩ của vua Sở, bèn đề nghị với
Công Du Ban, ai nấy dùng chiến cụ do mình sáng chế, kẻ công người thủ,
thao diễn ngay trước mặt vua, xem ai được ai thua. Qua chín trận tiến
thoái giao tranh, thế công của Công Du Ban, đều bị Mặc Tử hóa giải. Tuy
đã chịu thua, nhưng Công Du Ban lại mưu toan ám hại đối thủ. Mặc Tử kịp
thời phát giác ngay ý đồ đen tối của đối phương, liền nói thẳng với
Công Du Ban trước vua Sở: "Xin nhớ rằng, trước ngày rời Lỗ sang Sở, ta
đã cử ba trăm đệ tử do Cầm Hoạt Ly dẫn đầu, mang theo chiến cụ phòng
thủ do ta sáng chế, vào thành Tống trực chờ quân Sở rồi". Rút cuộc là,
bằng nhiệt tình yêu chuộng hòa bình, với kỹ thuật chiến đấu tinh vi,
Mặc Tử đã chặn đứng được một tai hoạ chiến tranh khủng khiếp sắp xây
ra, đạt tới mục đích "phi công".
Qua cốt truyện kể trên, chứng tỏ chủ trương "phi công" của Mặc Tử,
không là lý thuyết suông. Mặc Tử chẳng những đã đích thân hành động,
còn dùng kỹ thuật cao siêu do chính mình phát minh ra, để thực hiện lý
tưởng cao cả đó. Xét trên lịch sử Trung Quốc, trong thành phần trí thức
hơn hai ngàn năm trở lại đây, ít có ai được như Mặc Tử.
Mặc Tử chẳng những đã thực hiện lý tưởng "phi công", bằng kỹ thuật khoa
học và hành động cụ thể đồng thời cũng là một nhân vật bài trừ mê tín
dị đoan, bằng kinh nghiệm bản thân. Câu chuyện đã xảy ra là, có lần Mặc
Tử đang trên đường sang nước Tề ở phương bắc, tình cờ gặp một thày bói
bảo với Mặc Tử rằng: "Bữa nay vừa đúng ngày Thượng đế chém Hắc long
(Rồng đen) nơi phương bắc, tiên sinh có nước da ngăm ngăm, bây giờ mà
lên hướng bắc là nguy hiểm đấy! " Mặc Tử không tin, vẫn cứ đi như
thường, nhưng rồi buộc phải quay trở lại, vì nước sông Tư thủy tràn mất
lối đi. Thầy bói cho là đã ứng nghiệm với lời tiên tri của mình, Mặc Tử
bác lại rằng: nước sông tràn lên ngập đường, làm cho kẻ ở phía nam
không lên được phía bắc, người ở phía bắc cũng chẳng xuống được phía
nam, trong số có cả kẻ nước da láng, người nước da đen, cớ sao họ cũng
bị kẹt hết vậy? Hơn nữa, (như ông đã nói) ngày giáp ất, Thượng đế chém
Thanh long ở phương đông, ngày bính đinh, chém Xích long ở phương nam,
ngày canh tân chém Bạch long ở phương tây, ngày nhâm quý chém Hắc long
ở phương bắc. Nếu nói như ông thì khắp thiên hạ đều bị cầm chân, chẳng
còn ai đi đâu được cả. ông đã nói tầm bậy rồi đấy!"
Đời sau truyền rằng, Mặc Tử từng làm quan Đại phu của nước Tống, nhưng
chẳng thấy sách ghi điều đó. Theo kết quả khảo cứu của các sử gia, thì
suốt đời Mặc Tử vẫn là bình dân áo vải, chưa hề làm quan. 2. Chủ thuyết của Mặc Tử
Chủ thuyết Của Mặc Tử, nói gọn là hai chữ "Kiêm ái". Với tinh thần
truyền đạo, Mặc Tử đã đích thân thực tiễn tâm niệm "Kiêm ái", nhưng
chưa xây đựng hoàn chỉnh một hệ thống triết lý "Kiêm ái", để thiên hạ
tâm phục và thi hành. Sở dĩ Mặc Tử có được một địa vị quan trọng trên
lịch sử văn hóa cổ Trung Quốc, không do vai trò nhà triết học hay nhà
tôn giáo, mà là nhờ ý chí chống xâm lăng, bầng chủ trương "phi công",
với nhiệt tình cứu thế, nghị lực thực hành và tinh thần hy sinh cao cả,
đã cảm động đến muôn đời.
Mặc Tử xuất thân hàn vi, tuy sinh trưởng tại Lỗ, một nước bảo tồn hơn
bất cứ nước nào hết, nền văn hóa nhà Chu, và đã từng theo học đạo Nho,
nhưng không chủ trương chấn hưng văn hóa nhà Chu như Khổng Tử, mà là đi
theo con đường cải cách tích cực, mong tạo dựng được một xã hội mới, an
bình, có lợi cho giới bình dân. Hoàn cảnh quốc tế lúc bấy giờ, có thể
nói là hỗn loạn vô cùng, trong nội bộ các nước luôn luôn xây ra những
vụ thoán nghịch, giữa các nước thì dùng võ lực công phạt lẫn nhau. Với
lòng bác ái vị tha, Mặc Tử đã bôn ba giữa các nước, khẩn thiết kêu gọi
"Kiêm ái phi công". Nhưng vì chủ trương "Kiêm ái phi công" của Mặc Tứ
nghịch lại với chính sách "Binh nông" (nuôi quân ở nhà nông) của vua
chúa các nước đương thời, cho nên đã gặp nhiều trở ngại, khó thực hiện
nổi. Chẳng hạn như, khi Mặc Tử sang nước Sở dân thứ nhì, dâng tác phẩm
của mình lên Sở Huệ Vương. Vua Sở tuy đã khen sách viết rất hay, nhưng
chẳng thực hành theo lờl khuyến cáo của Mặc Tử, duy chỉ ngỏ ý "Vinh
dưỡng hiền nhân" (trọng đãi kẻ hiền sĩ). Thấy vậy, Mặc Tử liền tạ từ
rằng: "Địch văn hiền nhân tiến, đạo bất hành, bất thụ kỳ thưởng; nghĩa
bất thính, bất xử kỳ triều, khất kim thư vị dụng, thỉnh toại hành dĩ".
(Địch này nghe nói, khi hiền sĩ đã đem lời tiến dâng mà đạo chẳng hành,
thì nào dám nhận phần thưởng; khi nghĩa chẳng được nghe theo, thì không
thể cộng sự tại triều, mãi đến nay, sách của tôi chưa được áp dụng, thì
xin cho lui thôi).
Khổng Tử cùng Mạnh Tử, trước sau đều có dẫn nhóm học trò đi chu du liệt
quốc, nghiễm nhiên thành một tập đoàn sĩ nhân, dựa vào lớp người quyền
thế trên thượng tầng xã hội, để hoạt động chính trị, khỏi làm cũng có
ăn. Trái lại, Mặc Tử cùng môn đệ nhà Mặc, vẫn sống tự túc với nghề
nghiệp lao động thợ thuyền, bằng tinh thần khắc khổ, trong khi phải đi
tuyên truyền, vận động thuyết "Kiêm ái phi công". Cho nên Mặc Tử rất ác
cảm với hàng Nho sĩ. Có lần Mặc Tử đến nước Vệ, mục kích người Vệ sống
theo lối xa xỉ, rất cảm khái mà nói với quan Đại phu nước Vệ rằng: "Vệ
là một nước nhỏ, lại nằm vào giữa hai nước lớn Tề và Tấn, chẳng khác
nào nhà nghèo sống trong xóm nhà giàu, rồi học theo thói xa hoa, ngoài
khả năng của mình, thì tránh sao cho khỏi sẽ mất nước sớm".
Biết rằng vua quan các nước đều vì quyền lợi riêng tư, chẳng ai chịu
thi hành chính sách "Phi công" của mình, nên Mặc Tử và những tín đồ
theo Mặc học, tự tổ chức lấy đoàn thể xã hội, người đứng đâu gọi là "Cự
tử", hình thành một lực lượng dân gian, cố gắng thể hiện chủ thuyết
"Kiêm ái phi công", bằng hành động tích cực, như việc ngăn Sở đánh Tống
đã nói ở đoạn trên. Hành động tích cực đó, là dùng giải pháp "Phi
công", để đạt tới lý tưởng "Kiêm ái”. Một đoàn thể nhân dân muốn có sức
mạnh thật sự, thì phải kết nạp được một số đông người có lý tưởng
chung, và sẽ hành động nhất trí, khi có lệnh của người đứng đầu.
Đoàn thể Mặc giả do Mặc Tử lãnh đạo lúc đó, được chứng minh là đã hội đủ điều kiện nêu trên:
1/ Đang lúc Mặc Tử là "Cự tử", chỉ trong một thời gian ngắn, đã động
viên được 300 tín đồ, sang giúp Tống, sẵn sàng chống quân Sở.
2/- Sau ngày Mặc Tử mất, "Cự tử" kế nhiệm là Mạnh Thắng, cũng đã từng
chỉ huy một nhóm tín đồ, giúp Dương Thành Quân bảo vệ phong ấp, trong
một trận chiến kịch liệt đã hy sinh đến 183 người.
3/- Cao Thạch Tử là môn sinh của Mặc Tử, làm quan tại nước Vệ, hưởng
lộc rất hậu, nhưng vì chính kiến nêu ra, không được vua Vệ chấp nhận,
đành phải từ quan, trở về với đời sống cơ hàn.
4/- Mặc Tử từng cử học trò là Thắng Trác, làm việc dưới quyền của Hạn
Tử Ngưu. Sau đó, vì Ngưu đã ba phen xuất quân đánh Lỗ, Thắng Trác đều
có dự cuộc, đó là một hành động trái ngược với chủ trương "Phi công",
nên bị Mặc Tử đuổi ra khỏi hội đoàn Mặc giả.
Luân lý xã hội của Mặc Tử, được xây dựng trên quan niệm "Kiêm ái", đó
là tình thương bình đẳng và phổ cập. Quan niệm luân lý này, sai biệt
rất lớn so với quan niệm luân lý gia tộc, trong xã hội tôn pháp đương
thời, chứng tỏ Mặc Tử có lập trường chống lại quy tắc tôn pháp, ưu tiên
thương người nhà hơn người ngoài, dưới chế độ phong kiến nhà Chu. Sở dĩ
Mặc Tử không nhìn nhận giá trị của luân lý tôn pháp, là vì cho rằng:
cha mẹ chưa chắc đã là tấm gương tốt cho con cái trong gia đình. Lý do
là, "Thiên hạ chi vi phụ mẫu giả chúng, nhi nhân giả quả". (Dưới bầu
trời, kẻ làm cha mẹ thì đông, nhưng người nhân đức thì hiếm), và kẻ làm
vua cũng rất ít có người nhân đức. Cho nên Mặc Tử chủ trương sống theo
đức Trời, bởi chỉ có Trời mới "Kiêm nhi ái chi, kiêm nhi lợi chi".
(Trời thương tất cả làm lợi cho tất cả mọi người). 3. Giá trị của Mặc học
Mạnh Tử từng phê phán rất nghiêm khắc cả Dương Chu lẫn Mặc Địch rằng:
"Dương Chu Mặc Địch chi ngôn dinh thiên hạ... Dương thị vị ngã, thị vô
quân giã; Mặc thị kiêm ái, thị vó phụ giã; vô quân vô phụ, thị cầm thú
giã". (Nay thuyết của Dương Chu cùng Mặc Địch lan tràn thiên hạ... Họ
Dương chủ trương vị kỷ, ấy là không có chúa; họ Mặc chủ trương kiêm ái,
đó là không có cha; kẻ không chúa không cha, là loài cầm thú vậy). Tuân
Tử cũng có lời phê phán tương tự, cho rằng thuyết của Mặc Tử làm đảo
lộn luân thường, mà thoáng nghe như là có lý, rất dễ mê hoặc người đời.
Tuân Tử vốn chủ trương "túc dục", cho nên chê Mặc Tử khuyên người ta
thắt lưng buộc bụng, chỉ làm cho người đời, sống trong cảnh nghèo khó
và buồn tẻ thôi. Cũng vì vậy mà Mặc học đã bắt đầu đi vào mạt vận từ
thời Tây Hán. Tuy nhiên, tinh thần nghĩa hiệp của những người theo Mặc
học, đã bén rễ ăn sâu vào hạ tầng xã hội và tiếp tục phát huy. Tinh
thần nghĩa hiệp đó, là thái độ công bằng, lập trường ngay thẳng, hết
lòng bênh vực cho bình dân và chủ trì chính nghĩa cho xã hội, bằng lời
nói và hành động hào hiệp, coi thường tánh mạng vì hai chữ "tín nghĩa".
Tinh thần nghĩa hiệp ấy được kết hợp với ý thức dân tộc, đã phát huy
công dụng về mặt chính trị xã hội lớn lao, như "Hội Bạch Liên” đã trỗi
dậy vào cuối thời nhà Nguyên Mông Cổ, cũng như Thanh bang và Hồng bang
hoạt động mạnh mẽ vào cuối thời nhà Minh. Truy nguyên ra, những tổ chức
đó đều bắt nguồn từ tinh thần nghĩa hiệp của tập đoàn dân sự, mà Mặc Tử
là người sáng lập đầu tiên.
Ở phương Tây, Thượng đế của Công giáo tượng trưng cho tinh thần bác ái,
và từ quan niệm trước Đức Chúa Trời, ai nấy đều bình đẳng, dẫn tới quan
niệm trước pháp luật ai nấy đều bình đẳng. Đồng nghĩa đó, luân lý căn
bản của Mặc học là "Kiêm ái", thì đương nhiên cũng dẫn tới quan niệm
bình đẳng phổ quát trong xã hội, không phân biệt giai cấp và tôn giáo.
Riêng về chủ trương "phi công" của Mặc Tử, thì rõ ràng là lập trường
phản đối chiến tranh, tinh thần yêu chuộng hòa bình, đồng thời cũng là
phương pháp chính yếu của Mặc Tử, nhằm đạt tới lý tưởng "Kiêm ái”. Vậy
Mặc Tử là một triết gia, giàu nhiệt tình tôn giáo và tinh thần hy sinh,
khổ hạnh. |