|
3.Nhà cách mạng tập sự
Năm 1923, Nước Nga đang phục hồi từ 7 năm chiến tranh, cách mạng và nội
chiến. Ngoài Moscow, Petrograd và một số thành phố lớn thuộc phần lãnh
thổ châu Âu, cuộc cách mạng tháng 10 vẫn chỉ là cuộc “Cách mạng trên
điện báo” (theo lời của Leo Trotsky). Trên những cánh đồng Nga mênh
mông, gần 50 000 đảng viên Bolsheviks đang tìm cách thuyết phục hàng
chục triệu nông dân Nga, vốn chẳng biết gì về những ý tưởng của Karl
Max, lại càng không quan tâm đến số mệnh của cách mạng vô sản thế giới.
Để điều chỉnh lại chính sách cưỡng đoạt mà nhà nước Bolshevik đã sử
dụng để thiết lập quyền lực của mình trong cuộc nội chiến, Lenin đã
buộc phải thừa nhận rằng nước Nga xô viết phải đi qua giai đoạn quá độ
của chủ nghĩa tư bản. Năm 1921, Lenin tung ra chính sách kinh tế mới
NEP, công nhận quyền tư hữu ruộng đất, áp dụng chế độ thuế thay cho
trưng thu, nhà nước chỉ kiểm soát những ngành công nghiệp quan trọng.
Những cảm tưởng đầu tiên của Nguyễn Ái Quốc tại thiên đường của CNXH,
cái mà anh đã từng tô màu rực rỡ trong những bài báo hồi còn ở Pháp,
không được dễ chịu cho lắm. Quốc bị giữ lại mấy tuần trong không khí
căng thẳng, cho đến khi có một đại diện của FCP đến nhận diện. Sau đó
Quốc được phân làm việc tại văn phòng Viễn đông của QTCS (gọi tắt là
Dalburo) Dalburo được thành lập tháng 6/1920 theo sáng kiến của Maring
(Người Hà lan tên thật là Hendrik Sneevliet, sau này trở thành cố vấn
thường trực cho Đảng CS Trung quốc), do nhà Đông phương học người Nga,
Safarov lãnh đạo. Mục tiêu là tuyên truyền cho tư tưởng cách mạng tại
vùng Trung đông và Viễn đông. Maring còn đề nghị thành lập các trường
học để huấn luyện cho những hạt nhân cách mạng từ châu Á và châu Phi.
Vô cùng nhanh nhạy trong việc gây ấn tượng, mới chân ướt, chân ráo đến
nơi Quốc đã viết thư cho ban chấp hành trung ương FCP, đả kích cơ quan
này đã không thực hiện đúng nghị quyết của đại hội 4 QTCS về việc mở
rộng các hoạt động liên quan đến các vấn đề thuộc địa. Anh nhấn mạnh “nhân
dân thuộc địa được hứa hẹn mà không thấy có hành động, tự nhiên sẽ đặt
câu hỏi, liệu các đồng chí cộng sản là nghiêm túc hay lừa bịp”.
Cuối thư Quốc nhắc lại, điều kiện tiên quyết để gia nhập QTCS là cam
kết tiến hành một cách có hệ thống các hoạt động tuyên truyền để hỗ trợ
giải phóng các dân tộc thuộc địa. Quốc cũng viết thư cho chủ tịch đoàn
chủ tịch QTCS, trình bày các ý tưởng của mình để ủng hộ cuộc đấu tranh
ở Đông Dương. Nguyễn Ái Quốc miêu tả Việt nam như một thuộc địa chỉ có
2% vô sản mà lại vô tổ chức, tầng lớp trung lưu bé tí tập trung ở vài
thành phố lớn, giai cấp tiểu tư sản ủng hộ độc lập nhưng không có chủ
kiến chính trị rõ ràng, nông dân thì đông, bị áp bức và nếu được tổ
chức tốt sẽ có tiềm năng lớn. Quốc cũng nhấn mạnh, động lực cách mạng
chủ yếu bây giờ nằm trong tay các trí thức và nhà nho yêu nước. Bởi thế
Quốc cho rằng mục tiêu đầu tiên là phải có hành động chung giữa các lực
lượng cách mạng dân tộc và Đảng cộng sản.
Tư tưởng của Nguyễn Ái Quốc chính là tư tưởng của Lenin trong “Luận
cương các vấn đề dân tộc và thuộc địa”. Mặc dù những tư tưởng đó không
còn là rất mốt như thời sau đại hội 2 của QTCS, nhưng các nhà lãnh đạo
xô viết buộc phải chú ý đến chàng thanh niên châu Á đầy tham vọng này
và tính đến anh trong các nước cờ lâu dài ở châu Á.
Năm 1923, quan điểm của Lenin về một nhà nước công nông trong các xã
hội chưa qua cuộc cách mạng công nghiệp lại được khuấy lên. Năm 1922,
một số kẻ theo chủ nghĩa dân túy đã lập nên “Quốc tế xanh” ở Prague,
khuyến khích thành lập các đảng nông dân với đường lối chính trị mới.
Các phần tử cấp tiến Đông Âu, do Dombal (đảng viên cộng sản người
Balan) khởi xướng, cũng muốn QTCS phải có một tổ chức tương tự để lôi
kéo sự ủng hộ của nông dân. Tuy không hào hứng lắm nhưng ban chấp hành
QTCS cũng quyết định lợi dụng Triển lãm nông nghiệp quốc tế tại Moscow
để tổ chức hội nghị Nông dân quốc tế vào ngày 10/10/1923. Những nhà tổ
chức cũng gom được khoảng 150 đại biểu từ các nước tham dự triển lãm.
Nguyễn Ái Quốc được bầu đại diện cho Đông dương. Trong bài phát biểu
của mình vào ngày 13, Nguyễn Ái Quốc , qua các ví dụ và sự kiện đơn
giản, đã chỉ ra rằng nông dân là nạn nhân bần cùng nhất của chủ nghĩa
đế quốc. Bởi thế, Quốc kết luận QTCS chỉ có thể là QTCS chân chính nếu
có được sự tham gia tích cực của nông dân châu Á. Hội nghị đã quyết
định thành lập Quốc tế Nông dân do A. Smirnov làm tổng thư ký. Nguyễn
Ái Quốc được bầu làm 1 trong 11 thành viên của chủ tịch đoàn của Hội đồng Nông dân quốc tế.
******************
1. FCP - Đảng cộng sản Pháp
2. QTCS: Quốc tế Cộng Sản
3. CNXH: Chủ nghĩa xã hội Tháng 12/1923. Nguyễn Ái Quốc nhập học tại Đại học Cộng sản cho những
người bị áp bức phương Đông. Trường này do Lênin lập ra từ năm 1921,
nhưng lại đặt dưới quyền của Stalin nên còn được gọi là trường Stalin,
chuyên dạy cho các học viên từ các nước châu Á và các học viên không
phải dân tộc Nga từ miền đông Nga. Một trường khác, gọi là trường
Lênin, chuyên đào tạo cán bộ cho châu Âu.
Trường có khoảng 1000 học viên từ 62 dân tộc khác nhau, trong đó 900 là
đảng viên cộng sản, 150 là phụ nữ, khoảng một nửa xuất thân từ nông
dân, số còn lại là công nhân và “trí thức vô sản”. Có vẻ Nguyễn Ái Quốc
là học viên đầu tiên từ Đông Dương. Khoảng 150 giáo viên dạy đủ các môn
từ Toán học cho tới Lịch sử phong trào cách mạng và công nhân cũng như
chủ nghĩa Max, trong ngôi nhà số 10 trên phố Tverskaya. Học viên còn
được học các hoạt động cách mạng như tổ chức biểu tình, rải truyền đơn.
Học viên đều dùng bí danh trong sinh hoạt. Các môn học được dạy bằng
tiếng Pháp hoặc tiếng mẹ đẻ. Tiếng Nga được khuyến khích sử dụng trong
giao tiếp. Năm học kéo dài từ tháng 9 tới tháng 7 với 3 tuần nghỉ Noel,
1 tuần nghỉ Xuân và nghỉ Hè. Trường có hai trại hè ở Crưm. Vào các kỳ
nghỉ, học viên được huy động tham gia tăng gia sản xuất. Điều kiện học
tập ở đây khá lý tưởng, trường có 2 thư viện với gần 47000 đầu sách.
Mỗi dân tộc lớn đều có phòng riêng với các sách báo bằng tiếng mẹ đẻ.
Ngay sau lễ kỷ niệm 3 năm ngày thành lập trường, Quốc đã viết thư cho
Petrov, bí thư Dalburo, phàn nàn là hầu như chẳng có người Việt nam nào
học ở đây cả. Quốc đề xuất trường Stalin đặc biệt quan tâm đến đào tạo
đội ngũ cán bộ thế hệ mới cho châu Á tiến tới thành lập Liên bang Cộng
sản Phương Đông. Trường Phương Đông có hai mức: căn bản 3 năm và tại
chức 7 tháng. Nhiều khả năng là Quốc học lớp 7 tháng vì anh còn phải
làm việc tại QTCS. Lãnh đạo QTCS coi Quốc là một thành phần quan trọng,
thêm đại diện cho các nước châu Á và thuộc địa trong vô khối những tổ
chức quốc tế được thành lập thời bấy giờ. Anh được mời đến quảng trường
Đỏ dự miting và phát biểu trong ngày quốc tế lao động với tư cách là
thành viên của Quốc tế lao động Đỏ. Quốc còn dự đại hội của Quốc tế phụ
nữ và nói chuyện với vợ goá của Lenin: Krupskaya.
Bằng vô số cách khác nhau, Quốc dần dần trở thành một nhân vật nhẵn mặt
trong giới lãnh đạo QTCS và quen thân với các cây đa cây đề như
Bukharin, Dmitrov, Thalemann, Kuusinen. Quốc còn chơi với một số bạn bè
Trung quốc học cùng trường như Chu Ân Lai. Quốc cũng gặp Tưởng Giới
Thạch khi ông này thăm Nga 3 tháng cuối hè năm 1923. Có vẻ như mọi người đều thích Quốc. Ruth Fischer, một nhà cộng sản cội người Đức nhận xét: “Nguyễn Ái Quốc không gây ấn tượng từ lần gặp đầu tiên, anh ta chinh phục bằng lòng hào hiệp và sự giản dị”.
Là một người thực tế, không tham gia các cuộc tranh luận vô bổ về học
thuật, Quốc đã tránh được sự bất đồng đang hình thành lúc đó trong giới
lãnh đạo xô viết, dẫn đến sự méo mó của Đảng Bolsevic và QTCS trong
thập kỷ tiếp theo.
Nhà báo Ossip Mandelstamd, người đã phỏng vấn Quốc tháng 12 năm 1923 cho báo “Ngọn lửa nhỏ” viết về Quốc: "Một
người trẻ tuổi mảnh dẻ, thấm đẫm những triết lý của đạo Khổng, với cặp
mắt to và xuyên thấu. Khi anh ta nói về đất nước mình, cả người anh như
co giật, mắt anh chói lên những tia hào quang. Anh ta phát âm từ “văn
minh” với một sự ghê tởm lộ rõ, và đặc biệt phẫn uất với việc nhà thờ
Thiên chúa chiếm mất 1/5 đất trồng trọt của đồng bào anh ". Còn
Boris Souvarin, người sau này đã rời bỏ FCP- Đảng cộng sản Pháp , tuyên
bố: “ Quốc đã trở thành một người Stalinist hoàn hảo”
Chỉ có một người không mấy ấn tượng với Quốc,đó là M. Roy, một đảng
viên cộng sản Ấn. Ông này cho rằng Quốc là một người yếu đuối cả về thể
xác và tư tưởng. Trớ trêu thay, chính Quốc là một trong số ít người ủng
hộ luận điểm của Roy cho rằng các nước châu Á cũng có thể làm cách
mạng. Roy sau này trở thành đặc phái viên của QTCS tại Trung quốc và
theo nhiều nhà quan sát, chính sự yếu kém của ông này đã làm Đảng cộng
sản Trung quốc thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực năm 1927.
Quốc còn dành nhiều thời giờ để viết cho các báo cánh tả ở Pháp cũng
như Inprecor (cơ quan ngôn luận của QTCS). Chủ đề của ông rất rộng: từ
chủ nghĩa đế quốc ở Trung quốc, 3K(??) ở Mỹ, thiên đường Liên xô đến sự
cùng khổ của nhân dân Đông dương. Cùng với các bạn Trung quốc tại
trường Stalin, Quốc viết một cuốn sách nhỏ: “Trung quốc và thanh niên
Trung quốc” xuất bản bằng cả tiếng Nga, Trung và Anh. Tác phẩm nổi
tiếng nhất của Quốc trong thời kỳ ở Nga, và có lẽ trong cả cuộc đời là
cuốn “Bản án chế độ thực dân Pháp”, được
xuất bản ở Paris năm 1926 (NXB Lao động). Tác phẩm chủ yếu đả kích chế
độ thực dân Pháp tại Đông dương, tuy cũng có vài dẫn chứng khác tới các
thuộc địa châu Phi. Tuy nhiên cách hành văn dông dài cũng như trình bày
cẩu thả làm có nhà nghiên cứu cho rằng, có lẽ ai đó đã mượn tên Quốc để
xuất bản. Tuy nhiên nếu xét kỹ giọng điệu và văn phong, có vẻ như vẫn
là Quốc. Chắc chắn là cuốn sách đã được ra đời một cách vội vàng.
Một điều dễ nhận thấy trong các bài viết của Quốc là niềm tin “ngây
thơ” với Liên xô và đặc biệt là tình cảm với Lênin. Có lẽ thất vọng lớn
nhất trong đời Q là không được gặp Lenin. Năm 1923, khi được hỏi mục
đích đến Liên xô, Quốc đã trả lời: để gặp Lenin. Rất tiếc tháng Giêng
năm 1924, Lenin qua đời. Giovani Germanetto, một người quen Italia của
Q kể lại:
“Matxcova, tháng giêng 1924, lạnh buốt, nhiệt độ xuống dưới -40.
Lenin mất mấy ngày trước đó. Có tiếng gõ nhẹ vào cửa phòng chúng tôi ở
khách sạn Lux. Một người thanh niên châu Á mảnh dẻ bước vào tự giới
thiệu là Nguyễn Ái Quốc . Anh nói muốn đi tiễn đưa Lenin. Tôi khuyên
anh nên ở nhà đợi thêm một chút vì thấy anh ta ăn mặc rất mỏng manh.
Chúng tôi uống chè rồi Quốc về phòng mình.
Quãng 10h đêm lại thấy có tiếng gõ cửa. Vẫn đồng chí Quốc. Mặt, tay,
mũi, tai tím ngắt vì lạnh. Anh lập cập nói đã đến thăm Lenin. Anh không
thể đợi được đến ngày mai để viếng người bạn tốt nhất của các dân tộc
bị áp bức trên thế giới... . Cuối cùng anh xin chúng tôi một chén trà
nóng”
Theo Yevgeny Kobelev, sau khi dự đám tang Lenin, Quốc đã giam mình vào
trong phòng và viết: “Người là cha, anh, thầy, đồng chí và cố vấn của
chúng ta. Người là ngôi sao dẫn đường cho các dân tộc bị áp bức. Người
sẽ sống mãi trong hành động của chúng ta”
Tuy nhiên nếu để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt, dễ nhận thấy là không
phải cái gì tại nước Nga xôviết cũng làm Quốc dễ chịu. Tháng 12/2003,
người ta phân cho Quốc vào 1 buồng của khách sạn Lux với 4-5 anh bạn
nữa. Và có vẻ mấy anh này không phải là những người đồng phòng dễ chịu.
Tháng 3, Quốc viết thư kêu cứu: “ban ngày tôi không ngủ được vì ồn, ban
đêm tôi không ngủ được vì rận/rệp”. Cuối cùng Quốc được chuyển sang một
phòng khác.
Về chiến lược đường lối cách mạng, cũng chẳng phải mọi thứ đều suôn sẻ.
Từ khi đặt chân đến Nga, Quốc liên tục thả bom xuống những người bạn có
thế lực của mình về các vấn đề thuộc địa. Trong một bức thư viết tháng
2/1924 cho người bạn tại Trung ương QTCS (chắc là Manuilsky), Quốc cảm
ơn bạn đã nêu vấn đề thuộc địa tại hội nghị của FCP - Đảng Cộng Sản
Pháp ở Lyon. Cũng ngày đó, Quốc viết thư cho Tổng thư ký QTCS Grygori
Zinoviev đòi được gặp mặt thảo luận về vấn đề thuộc địa. Không được trả
lời, Quốc viết lá thư thứ hai kêu ca là tại sao không trả lời lá thư
thứ nhất. Zinoviev quyết định lờ đi. Chẳng biết Quốc định thảo luận gì
với Zinoviev, nhưng tháng Tư, Quốc công bố bài báo: “Đông dương và Thái
bình dương” trong tạp chí Inprecor. Ông tuyên bố giai cấp vô sản châu
Âu thực là ngây thơ khi cho rằng các vấn đề châu Á chẳng liên quan gì
đến họ. Sự bóc lột các thuộc địa không những đang làm giàu cho các nhà
tư bản và các chính trị gia vô liêm sỉ mà còn dẫn đến hiểm hoạ chiến
tranh đế quốc. Khi đó thì công nhân châu Á và Đông dương chết, giai cấp
vô sản châu Âu cũng bị hiểm hoạ. Tầm quan trọng của “vấn đề phương
Đông” đã được Roy nêu lên từ Đại hội 2 năm 1920 nhưng bị các đồng chí
châu Âu gạt đi. Họ cho rằng, trước hết các Đảng châu Âu phải dành được
chính quyền trước. Các đồng chí châu Á cứ đợi đã!
Thoạt đầu quan điểm châu Á được sự ủng hộ từ các cấp cao nhất: Lenin và
cả Stalin. Tuy nhiên sau khi Lenin chết đi, Stalin chuyển trọng tâm
sang đấu đá để dành quyền lực tại Moscow. Zinoviev tìm cách lảng tránh.
Maring bỏ QTCS chạy lấy người, thậm chí Manuilsky, vì thiếu các thông
tin thực tế, đành tập trung vào các điều kiện tại Balkans. Vai trò của
nông dân còn thấp kém nữa. Thậm chí Bukharin còn chế nhạo Thomas Dombal
là: “Một người nông dân hão huyền”. Nguyễn Ái Quốc không chịu đầu hàng,
phát biểu tại hội nghị Quốc tế nông dân tháng 6/1924. Tuy nhiên ông
cũng phải thừa nhận với một người bạn đó chỉ là: “tiếng kêu cứu giữa
hoang mạc”.
Đại hội lần thứ 5 của QTCS tại Matxcova vào ngày 17 tháng 6 năm 1924 là
cơ hội tuyệt vời để Nguyễn Ái Quốc chiếm lĩnh diễn đàn về vấn đề thuộc
địa. Đó cũng là mục tiêu của chuyến đi Nga của ông theo lời mời của
Manuilsky. Vì lúc đó chưa có đảng cộng sản tại Đông dương, Quốc nằm
trong thành phần của FCP - Đảng cộng sản Pháp . Hơn 500 đại biểu từ
khoảng 50 nước tham dự.
Mặc dù chương trình nghị sự có hẳn một phiên họp về vấn đề thuộc địa và
các dân tộc ngoài Nga, các thủ lĩnh của CPSU- Đảng CS Liên Xô đang bù
đầu với cuộc đấu đá giữa Stalin và Trotsky, bởi thế các đồng chí châu Á
cũng chẳng được quan tâm lắm. Ngay tại phiên họp đầu tiên, Quốc đã làm
cho mọi người chú ý. Khi đại biểu Koralov đang đọc dự thảo nghị quyết
để công bố, Quốc đã đứng lên hỏi: "liệu văn kiện này có nhắm tới nhân dân các nước thuộc địa không ?".
Koralov bực tức trả lời, đã có phiên họp riêng về vấn địa thuộc địa,
cần gì phải bàn ở đây. Quốc không chịu và yêu cầu đại hội phải đề gửi
nhân dân các nước thuộc địa trong tất cả các văn kiện của mình. Ngày
23/6, đến phiên Quốc phát biểu. Người thanh niên Việt nam mảnh dẻ dõng
dạc tuyên bố: "Tôi ở đây để nhắc nhở QTCS về sự tồn tại của các
thuộc địa. Có vẻ như các đồng chí không chịu hiểu rằng, số phận của
giai cấp vô sản thế giới, đặc biệt giai cấp vô sản ở các nước thực dân
gắn chặt với số phận của các dân tộc bị áp bức ở thuộc địa. Thuộc địa
chứa đựng hiểm hoạ cũng như tương lai của cuộc cách mạng thế giới. Tôi
nghe bài phát biểu hùng hồn của nhiều đồng chí ở mẫu quốc, nhưng xin
lỗi, các đồng chí định giết con rắn bằng cách dẫm lên đuôi nó. Chúng ta
đều biết là sức mạnh và nọc độc của con rắn đế quốc nằm nhiều ở thuộc
địa hơn ở mẫu quốc. Thuộc địa cung cấp nguyên liệu cho công nghiệp,
binh lính cho chiến tranh. Trong tương lai thuộc địa sẽ là thành trì
của phản cách mạng. Nếu muốn phá vở một vật gì đó, các đồng chí đủ
thông minh để chọn công cụ thích hợp. Đập trứng thì cần thìa, đập đá
cần rìu. Vậy sao các đồng chí lại không muốn sức mạnh, sự tuyên truyền
của cách mạng tương xứng với kẻ thù. Trong khi các đồng chí lờ đi các
thuộc địa, chủ nghĩa tư bản dùng thuộc địa để hỗ trợ, bảo vệ và đánh
lại các đồng chí. " 
Ngày 1/7, Quốc phát biểu lần nữa, tiếp sau sự chỉ trích của Manuilsky
đối với một số đảng cộng sản châu Âu về vấn đề thuộc địa. Quốc trực
tiếp chỉ ra sự yếu kém của FCP - Đảng Xã Hội Pháp và đảng cộng sản Anh,
Hà lan và đưa ra một loạt các biện pháp cải thiện tình hình. Mặc dù
chưa dám khẳng định nông dân sẽ đóng vai trò chủ đạo trong cuộc cách
mạnh sắp tới, Quốc cũng nhấn mạnh vai trò của họ: "Nạn
đói đang hoành hành trên tất cả các thuộc địa Pháp. Nông dân căm thù và
sẵn sàng nổi dậy. Nhưng họ không có tổ chức và lãnh đạo. QTCS cần phải
giúp họ đứng lên tự giải phóng mình. "
Với những bài phát biểu sắc bén của mình, Nguyễn Ái Quốc đã trở thành
một nhân vật gây chú ý với giới lãnh đạo QTCS. Chân dung của Quốc do
hoạ sĩ Nga Kropchenko N.I. vẽ xuất hiện trên Báo Công nhân Nga số cuối
tháng Bảy. Báo Pravda chạy một tiêu đề giật gân: “Từ lời nói đến hành động - Diễn văn của đại biểu Đông dương Nguyễn Ái Quốc ”. Tuy
nhiên, chẳng ai ngờ được, chẳng bao lâu sau quan điểm coi trọng nông
dân trong cách mạng châu á sẽ bị coi la dị giáo và sẽ bị Matxcova trừng
phạt. Không hiểu có phải vì những lời phê phán của Quốc mà lãnh đạo QTCS đã
chú ý đến việc tuyển mộ nhiều nhà cách mạng trẻ từ châu Á đưa sang Nga
để đào tạo. Trong những năm sau đó, chỉ riêng từ Việt nam đã có hơn 100
học viên. Nhóm học viên Việt nam đầu tiên đến qua đường Pháp vào khoảng
giữa năm 1925. FCP- Đảng cộng sản Pháp cũng lẳng lặng sửa sai bằng cách
thành lập Uỷ ban thuộc địa do Jacques Doriot lãnh đạo. FCP còn tổ chức
một trường đào tạo ở ngoại ô Paris dành cho các học viên từ các nước
thuộc địa trước khi chuyển tiếp sang trường Stalin ở Nga. Một trong 8
học viên đầu tiên của trường này là người Việt nam.
Với sự xuất hiện tại Đại hội V của QTCS, Quốc đã chấm dứt giai đoạn
“tập sự”, chính thức trở thành nhà lãnh đạo cách mạng châu Á, người
phát ngôn cho các vấn đề phương Đông và nông dân. Quốc cảm thấy đã hoàn
tất công việc của mình tại Moscow, sẵn sàng trở về châu Á để bắt tay
xây dựng phong trào. Đó cũng là mục đích chính của Quốc khi rời nước
Pháp. Trong lá thư của mình gửi Uỷ ban TW của QTCS năm 1924, Quốc viết:
Khi tôi đến Matxcova tôi nghĩ sẽ chỉ ơ đây 3 tháng trước khi sang TQ
để liên lạc với đất nước tôi. Bây giờ đã là tháng thứ 9 và tôi vẫn chờ
đợi trong vô vọng. Tôi không hề có ý định đưa ra các luận điểm về sự
tồn tại hay không tồn tại của các tổ chức công nhân, của các phong trào
dân tộc chủ nghĩa hay của những hội nhóm bí mật nào đó. Chúng ta cần
nghiên cứu tình hình một cách nghiêm túc và nếu ở đó chưa có gì thì
phải THÀNH LẬP MỘT CÁI GÌ ĐÓ.
Chuyến đi của tôi sẽ phải có các nhiệm vụ sau:
- Tạo mối liên lạc giữa Đông dương và QTCS
- Nghiên cứu tình hình kính tế chính trị xã hội tại thuộc địa
- Liên lạc với các tổ chức đã có sẵn
- Tạo cơ sở thông tin và tuyên truyền
Làm thế nào để có thể hoàn thành những nhiệm vụ đó? Trước hết là phải
đi Trung quốc. Sau đó thì phải làm bất cứ việc gì mà tình hình yêu cầu.
Cần bao nhiêu tiền? Tôi đã trao đổi với các đồng chí Trung quốc, chắc
là khoảng US100/tháng (chưa tính thuế), không kể chi phí chuyến đi sang
TQ. Tôi nghĩ là chúng ta đã có đủ thông tin căn bản để thảo luận.
Nỗi khát khao được trở về của Quốc được sự ủng hộ của Dalin, đặc vụ của
QTCS nằm trong phái đoàn của Borodin trợ giúp Tôn Trung sơn tổ chức lại
Quốc Dân Đảng theo đường lối Lenin. Khi về Matxcova Dalin cũng ở khách
sạn Lux và có nhiều dịp nói chuyện với Quốc. Tháng Tư năm 1924, sau khi
tháp tùng đoàn đại biểu Trung Quốc từ Yakutsk về Matxcova, Quốc được
mời lên phòng làm việc của Manuilsky. “Thế nào, anh bạn trẻ? Anh có sẵn sàng chiến đấu không?”
Manuilsky đồng ý cử Quốc về Quảng đông với điều kiện Quốc phải hỗ trợ
các dân tộc khác trong vùng. Chẳng bao lâu sau, Quốc được cử làm thành
viên Ban bí thư Viễn đông (Dalburo) của QTCS. Tuy nhiên bộ máy quan
liêu đã làm cản trở chuyến đi của anh vì không tìm được công việc thích
hợp. Bực mình Quốc đề nghị chỉ cần chi trả tiền vé, anh sẽ tự lao động
để kiếm sống. Cuối cùng, ngày 25/9, Dalburo quyết định: “Đồng chí Nguyễn Ái Quốc sẽ đi Quảng châu”
Quốc đã thuyết phục được QTCS cử về quê hương với cái giá khá đắt Vì
không có vị trí chính thức, anh phải sống một cách bất hợp pháp trong
thành phố đầy rẫy những mật vụ Anh, Pháp. Quốc còn phải tự kiếm sống
trong một đất nước mà anh chưa bao giờ đến. (Trước khi đi anh đã tranh
thủ nhận nhiệm vụ với hãng tin ROSTA thỉnh thoảng gửi bài từ Trung Quốc
về kiếm thêm tí chút)
Quốc rời Matxcova một ngày tháng 10 trên chuyến tàu xuyên Xiberi khởi
hành từ ga Yaroslavskii, sau khi đã nhờ Dombal thông báo với mọi người
là bị ốm. Quốc còn viết một lá thư gửi cho một người bạn Pháp thông báo
anh không được phép đi Đông dương, bởi thế sẽ quay về Pháp. Quốc ở lại
Vladivostock vài ngày rồi lên một con tàu Xoviet. Tàu cập bến Quảng
châu ngày 11/11/1924
|