| Trận Kosovo (1389) |
|
|
|
| Written by lichsuvn.info | |
| Thursday, 13 March 2008 | |
Nguồn: wikipedia![]() Trận Kosovo, Adam Stefanović, tranh sơn dầu, năm 1870 Trận Kosovo Thời gian: 15 tháng 6, 1389 (lịch Julian) Một phần của Chiến tranh của Đế quốc Ottoman tại châu Âu Địa điểm: Cánh đồng Kosovo, Kosovo Kết quả: Đế quốc Ottoman chiến thắng Tham chiến: Đế quốc Ottoman vs. Serbia, Bosnia Quân Ottoman:
Quân Serbia
Trận Kosovo (hay Trận Amselfeld; tiếng Serbia: Косовски бој or Бој на Косову, Kosovski boj, or Boj na Kosovu; tiếng Thổ Nhĩ Kỳ: Kosova Meydan Muharebesi) diễn ra vào ngày thánh Vitus (15 tháng 6, theo lịch hiện nay là 28 tháng 6) 1389 giữa liên mình các lãnh chúa người Serb và Đế quốc Ottoman. Mặc dù quân đôi Serb thua trận, nhưng trận Kosovo được nhiều người Serb cho rằng đây là thời điểm đã xác định sự ra đời của đất nước Serbia. Các thống kê đáng tin cậy về trận chiến này rất hiếm, tuy vậy so sánh với các trận chiến đương thời (như Trận Angora hya Trận Nikopolis) có thể tái hiện lại một cách tương đối. Chuẩn bị Chuyển quân ![]() Vua Lazar của Serbia Sau khi người Serb thua trong trận Plocnik trước đế quốc Ottoman, Murad I, Sultan Ottoman, tập trung quân tại Philippoupolis (Plovdiv) vào mùa xuân năm 1389, và đến Ihtiman sau ba ngày hành quân. Từ đây, quân đội băng qua Velbužd (Kyustendil) và Kratovo. Mặc dù dài hơn con đường qua Sofia và thung lũng Nišava, tiến thẳng đến lãnh địa của Lazar, con đường này tiến đến Kosovo, một vùng đất có vị trí chiến lược quan trọng, một trong những giao điểm văn hóa thương mại quan trọng ở Balkan. Từ Kosovo, quân của Murad có thể tấn công cả lãnh địa của Lazar lẫn Vuk, hay tiến xuống Italy. Trú quân ở Kosovo một thời gian, Murad tiến quân qua Kumanovo, Preševo và Gnjilane tới Priština, đến nơi vào 14 tháng 6. Không có nhiều thông tin về sử chuẩn bị của Lazar, có thể cho rằng ông tập trung quân ở gần Niš, có thể ở bên bờ phải Južna Morava. Quân đội của ông dường như vẫn ở đây khi ông nghe tin Murad tiến đến Velbužd, nhờ đó ông cũng tiến qua Prokuplje đến Kosovo. Lazar, với quân đội Cơ Đốc giáo gồm người Bulgari, Croat, Albani, Ba Lan, và Hungary, cũng như người Serb chạm trán với quân Murad tại Kosovo. Đây là lụa chọn tối ưu của Lazar cho quyết chiến điểm vì ở đây có thể kiểm soát được mọi đường tiến quân của Murad. Thành phần quân đội Không có số liệu chính xác về quân số, đặc việt là các nguồn sau đó thường cố phóng đại quân số, thậm chí đến hàng trăm ngàn người. Quân đội của Murad có thể trong khoảng 27,000-40,000 người . Dự đoán có khoảng 40.000 lính, có thể có 2,000-5,000 Janissary (ngự lâm quân – tiếng Thổ), 2,500 kỵ vệ binh của Murad, 6,000 sipahi (thiết kỵ), 20,000 azap (bộ binh hạng nhẹ) và akinci (khinh kỵ) và 8.000 quân của các chư hầu. Quân đội của Lazar có thể vào khoảng 12,000-30,000 lính. Ước tính có 25.000 quân, trong đó gồm 15.000 quân của Lazar và 5.000 của Vuk, và 5.000 của Vlatko's. Trong đó, có vài nghìn kỵ binh, nhưng có lẽ chỉ có vài trăm mặc toàn giáp sắt. Cả hai quân đội đều có lính nước ngoài, quân Serb có một số quân Croat của ban (lãnh chúa) Ivan Paližna, có thể là một phần của quân Bosnia, trong khi quân Thổ Nhĩ Kỳ được trợ giúp bởi một quý tộc Serbia tên là Konstantin Dejanović. Điều này đã dẫn tới nhiều kết luận khác nhau về quân số của liên minh này. “ ...if all of us would now turn to salt, we couldn't even salt the Turk's lunch... ” (‘’’Nếu bây giờ tất cả chúng ta biến thành muối thì thậm chí còn không đủ mặn cho bữa trưa của người Thổ’’’) Trận đánh ![]() Cánh đồng Kosovo và cách bố trí quân đội hai bên trước trận đánh Bố trí quân đội Hai quân đội giao chiến tại cánh đồng Kosovo. Quân đội Ottoman do Murad dẫn đầy, cùng với con trai Bayezid ở cánh phải, con trai Yakub ở cánh trái. Khoảng 1.000 cung thủ ở hàng đầu hai cánh, đằng sau là azap (bộ binh nhẹ) và akinci (khinh kỵ); ở hàng đầu trung quân là janissary (ngự lâm quân), đằng sau là Murad, bao quanh bởi kỵ vệ binh; cuối cùng, hậu cần ở cánh được phòng vệ bởi một số quân nhỏ. Quân Serb có Lazar ở trung quân, Vuk ở cánh phải, Vlatko ở cánh trái. Tiền quân Serb có kỵ binh hạng nặng và kỵ binh bắn cung ở hai sườn, với bộ binh ở phía sau. Khi đứng song song, cách bố trí của cả hai quân đội đều không cân đối, trung quân Serb lấn sang trung quân Ottoman. “ Khi cơn thác tên bắn xuống đầu quân Serb n những nguwoif đứng bất động như những dãy núi sắt, họ tiến về phía trước, cuồn cuộn và rền vang như biển cả ” Bắt đầu ![]() Miloš Obilić Trận chiến mở màn khi cung thủ Ottoman bắn vào kỵ binh Serb đang tấn công. Sau khi xếp quân theo hình chữ “V”, kỵ binh Serb chọc thủng được cánh trái quân Ottoman, nhưng thất bại tại trung tâm và cánh phải. Quân Thổ phản công Người Serb có được lợi thế ban đầu sau đợt tấn công đầu tiên, đánh thiệt hại nặng cánh trái quân Thổ do Yakub Celebi chỉ huy. Khi đợt tấn công của kỵ binh kết thúc, khinh kỵ và khinh binh Ottoman chiếm ưu thế trong đợt phản công và áo giáp nặng nề của người Serb trở thành một gánh nặng. Ở trung quân, quân Serb đánh bật quân Ottoman lại với chỉ quân của Bayezid đã cầm chân được quân của Vlatko Vuković. Quân Ottoman, khi phản công, đã đẩy lùi quân Serb, và đã đánh bại họ trong ngày hôm đó. Bayezid I, người trở thành Sultan ngay sau trận chiến, đã có biệt danh ‘’tiếng sát’’ ở đây, sau khi lãnh đạo một cuộc phản công quyết đinh. Cuối trận chiến, chiến thuật quân sự của quân Ottoman đã giúp họ thắng trận ![]() Bayezid I, tranh sơn dầu trên vải bạt, Haydar Hatemi (1999) Cái chết của Murad Tiêu bản:Unreferencedsection Dựa trên ghi chép lịch sử của Thổ Nhĩ Kỳ, người ta tin rằng Sultan Murad I đã bị sát hại bởi Miloš Obilić, anh ta đã giả vở chết, và giết Murad khi ông đi trên chiến trường sau khi kết thúc trận đánh. Ngược lại, các nguồn của người Serb tuyên bố rằng ông đã bị ám sát bởi Miloš Obilić, khi anh ta vào doanh trại quân Thổ với lý do và người đào ngũ, trước khi quỳ xuống trước mặt Sultan, anh ta đâm vào bụng ông và giết chết ông. Murad là Sultan Ottoman duy nhất tử trận. Miloš Obilić ngay sau đó bị cận vệ quân của Sultan giết chết. Con trai của Murad, Bayezid, ngay lập tức hay tin về cái chết của Sultan, và trong khi trận chiến vẫn đang còn quyết liệt, gọi em trai mình là Yakub đến và nói với ông rằng cha họ truyền gặp hai người. Khi Yakub đến nơi, ông bị siết cổ đến chết, cái chết của ông khiến cho Bayezid là người kế vị hợp pháp duy nhất. Lăng mộ của Sultan vẫn còn đến ngày nay, ở một góc của chiến trường. Mặc dù không ở trong tình trạng tốt, những nó không bị làm hư hỏng hay phá hủy – bất chấp hàng thế kỷ thù địch giữa người Thổ Nhĩ Kỳ và người Serb. Sau trận đánh ![]() Góa phụ Kosovo Uroš Predić Trận Kosovo là một chiến thắng quan trọng của quân Ottoman. Tuy nhiên, quân đội Ottoman lại rút lui và người Serb vẫn kiểm soát một phần Kosovo. Trong khi cả hai bên đều tổn thất, thiệt hại nghiêm trọng về phía Serbia đã dẫn đến sự suy sụp thực sự của người Serb với nhiều, nhưng không phải tất cả, các quý tộc Serbia triều cống hay cung cấp quân đội cho Đế quốc Ottoman. Theo sau trận chiến, với cái chết của vua Lazar của người Serb, Bayezid thiết lập một liên minh chặt chẽ với con trai của Lazar là Stefan. Bayezid kết hôn với em gái của Stefan, và cuộc hôn nhân này khiến Stefan trở thành một đồng minh trung thành của Bayezid, đóng góp cho Bayezid những đội quân quan trọng trong các chiến dịch quân sự của ông sau này. Trận Kosovo tiếp tục được xem là một cột mốc trong sự định hình và kiếm thiết dân tộc Serbia, cho dù đây là trận chiến giữa quân Ottoman Thổ Nhĩ Kỳ với liên minh các quốc gia Cơ Đốc giáo chây Âu. Trận Kosovo mãi mãi là biểu tượng của tinh thần yêu nước Serb và khát vọng độc lập qua hàng thế kỷ dưới quyền thống trị của Đế quốc Ottoman, và điều đó có nghĩa là trong cái nhìn của dân tộc Serbia, đây vẫn là một chứng cớ quan trọng trong Chiến tranh Kosovo và lời tuyên bố độc lập khỏi Serbia vào tháng 1 năm 2008 của Kosovo. Ngược lại với tuyên bố độc lập này, người Serb cho rằng, một phần là do trận Kosov, rằng Kosovo vẫn là một bộ phận quan trọng và không thể tách rời của Serbia. |
| < Prev | Next > |
|---|









