Tác phẩm của Nguyễn Hiến Lê về bán đảo Ả Rập, chương IX.
CHUƠNG IX: DO THÁI TRỞ VỀ "ĐẤT HỨA" ở PALESTINE
TÌNH CẢNH DO THÁI Ở CÁC NUỚC HỒI GIÁO
Từ thế kỷ thứ nhất, ở Palestine, sự cai trị của La Mã càng ngày càng
tàn khốc, dân Do Thái nổi loạn nhiều lần và đền Jérusalem bị tàn phá
hai lần nữa. Người La Mã cấm họ xây lại đền ở nền cũ và dân tộc Do Thái
mất quốc gia, phiêu bạt khắp thế giới.
Mới đầu họ tản mác qua Tiểu Á (Asie Mineure) rồi qua châu Âu, Bắc Phi,
Ethiopie; chỉ một số ít ở lại trong xứ sống chung với các dân tộc khác.
Trước thời Trung cổ, tình cảnh của họ tương đối dễ chịu. Tới đâu thổ
dân cũng nhận ra được họ vì tôn giáo, có lẽ vì cả nét mặt của họ nữa,
cho nên hơi nghi kị, khinh họ là một dân tộc mất nước, nhưng không hiếp
đáp gì họ mà họ cũng trung thành với quốc gia họ ở đậu. Nhờ biết đoàn
kết, chịu cực khổ, họ phát đạt, họp thành những đoàn khá thịnh vượng.
Thời Mohamed sáng lập Hồi giáo, họ sống chung với các dân tộc Ả Rập, và
chính Mohamed cũng chịu ít nhiều ảnh hưởng của Do Thái giáo. Ông có
trừng trị một số Do Thái chỉ là vì họ đã đứng về phe Coréischite, nhưng
ông coi họ cũng như mọi dân tộc "dị giáo" khác, không đặc biệt kỳ thị
gì họ. Họ còn giúp đỡ dân tộc Ả Rập trong việc xâm lăng các quốc gia ở
chung quanh và ở phía Tây Nam châu Âu, như Tây Ban Nha.
Cho tới cuối thế kỷ thứ XIX, tình trạng của họ ở các quốc gia Hồi giáo
không thay đổi nhiều, tuy có thời bị kỳ thị ở từng chỗ, (vì nguyên nhân
kinh tế hơn là tôn giáo) nhưng không đến nỗi bi đát như ở châu Âu.
Theo Clara Malraux, một người Do Thái, thì ở Ba Tư, năm 1875, họ thuộc
giai cấp hạ tiện nhất, không được ra khỏi những khu vực riêng của họ
gọi là mellah, không được đụng vào người Ba Tư, không được mở quán bán
tạp hóa, trừ trong tỉnh Hamadan.
Ở Yemen, họ cũng không được đụng chạm một người Hồi giáo, phải đứng dậy
trước mặt một người Hồi giáo, không được cùng bán một món hàng với
người Hồi giáo, không được mang khí giới, ban đêm không được ra khỏi
khu riêng của họ.
Tại Maroc, họ không được coi là công dân, nhà vua muốn xử họ ra sao thì
xử, không cần theo luật pháp gì cả, có thể bắt họ làm nô lệ, giết họ
cũng được[16].
Ở những nơi khác, chẳng hạn ngay ở Palestine, thân phận của họ khá hơn,
có thể yên ổn làm ăn, nếu chịu nhận cảnh thua kém của mình, đừng phản
kháng. Sở dĩ vậy vì Hồi giáo không kỳ thị Do Thái như Ki Tô giáo kỳ thị
nhất là từ hồi viễn chinh của Thập tự quân, thế kỷ XI. ... VÀ Ở CHÂU ÂU
Các người Âu theo Ki Tô giáo cho rằng dân tộc Do Thái đã giết Chúa Ki
Tô. Việc đó có thực không? Chuyện xảy ra đã non hai ngàn năm rồi, ai
dám chắc là nắm được chân lý? Nhưng dù cho rằng Chúa Ki Tô chết vì bị
vu oan, bị phản thì những thầy tu và tín đồ đã phản Ngài cũng không
phải là toàn thể dân tộc Do Thái, không phải là toàn thể những người Do
Thái có mặt lúc đó nữa. Như vậy mà thù ghét tất cả dân tộc Do Thái
trong cả ngàn năm thì thực là vô lý, nhất là chính Chúa Ki Tô và Thánh
Mẫu cũng là người Do Thái, chính Ngài trước khi tắt thở còn: "xin Cha
tha thứ cho họ vì họ không biết họ làm gì ".
Năm 1096 người Pháp, người Ý... rủ nhau đi giải thoát mộ Chúa Ki Tô ở
Jérusalem và trước khi làm cái việc thiêng liêng đó, người ta phải trả
thù những kẻ mà non 1.100 năm trước đã chịu trách nhiệm về cái chết của
Chúa.
Ỏ Worms, trong hai ngày người ta giết tám trăm người Do Thái; chẳng kể
là đàn ông, đàn bà, già trẻ, hễ là Do Thái mà không chịu bỏ đạo, theo
đạo Ki Tô là bị chém giết bằng gươm, bằng giáo, bằng thuổng cuốc...
Ở Mayence, cảnh còn rùng rợn hơn nhiều vì người Do Thái chống cự lại,
rồi như say máu, họ quay lại giết chính người cùng đạo với họ, giết cả
vợ con, cha mẹ họ! Thật kinh khủng: có những bà mẹ đương cho con bú,
cầm ngay lấy dao hay gươm cứa cổ con để chúng khỏi chết vì tay những kẻ
không theo đạo Do Thái. Bảy trăm người chết trong vụ đó.
Cộng hai vụ là một ngàn rưỡi mạng. Một ngàn rưỡi mạng đó đã tạo cho dân
Do Thái một tâm hồn mới: họ biết rằng họ không thể sống chung với người
Ki Tô giáo được nữa; người ta càng bắt họ đổi đạo thì họ lại càng cương
quyết giữ đạo, giữ truyền thống của họ. Người Ki Tô giáo thấy vậy lại
càng khắc nghiệt với họ, bắt họ phải mang trên áo hình bánh xe hoặc
hình ngôi sao David sáu cánh, như tội nhân mang áo dấu.
Họ phải sống trong những ghetto, điêu đứng hơn trong những mellah ở Ba
Tư, chịu mọi sự cấm đoán, gần như một bọn tù bị giam lỏng.
Lâu lâu, họ bị cái họa pogrom: người Ki Tô giáo Nga, Ba Lan... kéo nhau
từng đoàn với gậy gộc, búa rìu, dao, gươm vào các khu Do Thái đập phá,
cướp bóc, chém giết vô tội vạ. Nguyên nhân có thể là sau một tai họa
nào, người ta trút hết cả tội lỗi lên đầu lên cổ họ: mất mùa mà đói kém
ư? là tại tụi Do Thái đã làm cho Chúa nổi giận; bệnh dịch phát ra ư?
tại tụi Do Thái sống chui rức, dơ dáy quá rồi truyền bệnh; chiến tranh
mà bại ư? tại tụi Do Thái phản trắc, ngầm cấu kết với địch... Có khi
chẳng cần nguyên do gì cả: người ta cứ vu cho một người Do Thái là ăn
cắp hoặc ve vãn một thiếu nữ Ki Tô giáo là cũng đủ gây một phong trào
pogrom lan từ tỉnh này tới tỉnh khác.
Ngay những khi họ được sống yên ổn nhất thì thân phận của họ cũng không
hơn gì một tên nô lệ: người ta cấm họ có bất động sản, thành thử muốn
làm ruộng thì chỉ có thể làm nông nô hoặc tá điền. Muốn khá giả, họ
phải ở châu thành làm thợ - nhất là thợ kim hoàn - hoặc buôn bán, đổi
tiền, cho vay. Giáo hội Ki Tô cấm tín đồ cho vay lấy lãi, nên nghề
sét-ti, nghề ngân hàng gần thành độc quyền của họ. Cha truyền con nối,
nhờ kinh nghiệm của tổ tiên, họ làm giàu rất mau, và họ mắc cái tiếng
là chỉ thờ Con Bò Vàng.
Đời sống của họ rất bấp bênh. Chính quyền muốn trục xuất họ lúc nào
cũng được, và chỉ cho họ mang theo ít quần áo, vài chục đồng tiền. Như
năm 1290 họ bị trục xuất ra khỏi Anh, năm 1381 ra khỏi Pháp, năm 1492
ra khỏi Tây Ban Nha, năm 1495 ra khỏi Lithuanie, năm 1498 ra khỏi Bồ
Đào Nha và kế đó họ bị tàn sát ghê gớm, tới nỗi tại các nước ở bờ biển
Đại Tây Dương không còn một bóng Do Thái nữa.
Họ cứ lang thang, bị trục xuất ở nước này thì qua nước khác, không ở
châu Âu được thì qua Tây Á, Trung Á, nếu có phương tiện thì qua Trung
Hoa, Mã Lai, Bắc Mỹ... Và bất kỳ ở đâu họ cũng hướng về Jérusalem. Mỗi
ngày ba lần họ cầu nguyện: "Xin Chúa cho chúng con được thấy cái ngày
Chúa trở về Sion"[17]. Mỗi ngày ba lần, sau mỗi bữa ăn, dù chỉ húp một
miếng cháo lỏng trong các ghetto, họ vẫn không quên tạ ơn Chúa đã cho
họ miếng ăn và đã cho tổ tiên họ "cái xứ đẹp đẽ, mênh mông, cái phúc
địa ở Israel". Và non hai ngàn năm, năm nào họ cũng chúc nhau: "Sang
năm về Jérusalem ", năm nào họ cũng hướng về Jérusalem cầu nguyện cho
Israel được mưa hòa gió thuận, chứ không cầu cho xứ họ đương ở, dù nơi
đó bị hạn hán, bão lụt. Ai cũng mong được đặt chân lên đất Israel, vì
sống ở Jérusalem thì chết sẽ được lên Thiên đường. HERZL VÀ CUỐN "QUỐC GIA DO THÁI"
Tới thế ký XVIII, nhờ một số triết gia có tinh thần khoáng đạt, như
Voltaire, Diderot, Montesquieu... đả đảo tinh thần kỳ thị tôn giáo,
bênh vực họ, nên tình cảnh của họ ở châu Âu được cải thiện nhiều. Họ
nhập tịch các quốc gia Pháp, Anh, Đức...,thành các công dân bình quyền
với các tín đồ Ki Tô giáo. Ở Pháp năm 1791, hội nghị lập hiến xóa bỏ
hết các đạo luật bất công đối với họ. Napoleon tổ chức lại sự thờ phụng
cho họ. Một số người Ki Tô giáo giúp đỡ họ tranh đấu về quyền lợi, họ
phấn khởi, gây một phong trào hô hào đồng bào đồng hóa với các dân tộc
châu Âu. Họ vui vẻ, tận lực làm ăn và nhiều người có địa vị, có danh
tiếng, làm vẻ vang cho dân tộc tiếp nhận họ, như Freud, Einstein,
Hertz, Spinoza, Heine, Bergson, Karl Marx, Trotsky, Marcel Proust,
Kafka...
Nhưng ở các nước Đông Âu, thân phận của họ không được cải thiện bao
nhiêu, nên một số người, gồm cả những người theo Ki Tô giáo nghĩ tới
chuyện đưa họ về Palestine: hoặc đút lót với Thổ Nhĩ Kỳ, hoặc xin Giáo
hoàng can thiệp, hoặc bỏ tiền ra mua đất ở Palestine. Người ta nghĩ đã
không ưa họ thì cho họ về quê hương của họ, chứ giữ họ làm gì; quê
hương của họ là một miền cằn cỗi, họ về đó khai phá sẽ có lợi cả cho
Thổ, chắc Thổ không ngăn cản mà chịu bán cho họ với một giá rẻ. Thi sỹ
Pháp Lamartine mấy lần du lịch Jérusalem về cũng hô hào người ta trả
lại Palestine cho Do Thái. Napoleon lúc ở Saint Jean d'Acre cũng nghĩ
có thể tái lập một quốc gia Do Thái ở Palestine. Thi sỹ Anh Byron cũng
than thở cho họ "khổ hơn những con thú không có hang".
Nhiều người viết sách, viết báo, diễn thuyết khuyến khích Do Thái hồi hương và yêu cầu các chính phủ ủng hộ phong trào.
Hội Hovévé Tsione (Hội các người yêu Sion) được thành lập. Do Thái Nga
bị ngược đãi nhất, hưởng ứng trước hết, trở về Palestine lập được mấy
vườn cam đầu tiên, năm 1870 dựng được một trường Canh nông ở Mikvé
Israel. Một chủ ngân hàng tỷ phú, Edmond de Rothschild, gốc Do Thái,
giúp vốn cho họ, mua đất cho họ. Tóm lại phong trào đã rục rịch nhưng
không phát triển mạnh vì tình cảnh Do Thái ở châu Âu lúc đó tương đối
dễ chịu, họ không muốn bỏ sự nghiệp ở Pháp, Đức, Anh... để về làm ruộng
ở Palestine.
Nhưng rồi một biến cố xảy ra làm thay đổi hẳn tâm trạng của họ.
Nguyên do chỉ tại vụ án Dreyfus năm 1894 ở Paris. Bộ Quốc phòng Pháp
ngỡ Dreyfus, một sỹ quan gốc Do Thái, do thám cho Đức, tuy không có
bằng cớ gì chắc chắn mà tòa án cũng xử ông ta bị tội đày. Rồi dân chúng
Paris phẫn nộ, đòi "Diệt tụi Do Thái!". Thì ra cái tinh thần kỳ thị Do
Thái đã nhiễm trong óc, hòa trong máu người Âu từ cả ngàn năm rồi,
không dễ gì mà gột được. Dreyfus một mực kêu oan, trong đó có văn hào
Emile Zola. Zola tin rằng Dreyfus vô tội, can đảm viết một bài hất hủ
nhan đề là J'accuse (Tôi buộc tội) để buộc chính phủ phải xét lại.
Vụ đó làm sôi nổi dư luận châu Âu. Tờ Neue Freie Presse ở Vienne phái
một ký giả gốc Do Thái, nhập tịch Hung, tên là Théodore Herzl (sinh năm
1860), qua Paris dự cuộc lột lon của Dreyfus trước công chúng Paris để
viết bài tường thuật. khi thấy Dreyfus mặt tái xanh, giọng vô cùng
thiểu não, thét ra câu này: "Tôi vô tội", rồi nghe quần chúng hò hét:
"Giết chết tụi Do Thái đi!" ông kinh hoảng, toát mồ hôi.
Từ đó một ý tưởng ám ảnh ông: dân tộc Pháp có tinh thần khoáng đạt
nhất, trọng tự do và bình đảng nhất mà đối với Do Thái còn như vậy thì
Do Thái sống ở đâu cho yên được bây giờ? Chỉ có cách tạo một quốc gia
Do Thái được vạn quốc thừa nhận, rồi dắt nhau về cả đó mà ở thì mới
khỏi bị xua đuổi, oán thù, nguyền rủa.
Nghĩ vậy ông bèn viết cuốn L'etat juif (Quốc gia Do Thái), xuất bản năm
1896, trong đó ông hô hào đồng bào ông thành lập một quốc gia riêng cho
mình:
"Quốc gia Do Thái cần thiết cho thế giới: vậy thì thế nào nó cũng sẽ
thành lập (...) Người Do Thái nào mà muốn có một quốc gia của mình thì
sẽ có quốc gia và xứng đáng được có quốc gia. (...) Chỉ có mình tự cứu
mình được thôi và vấn đề Do Thái phải do người Do Thái giải quyết lấy".
Tác phẩm đó gây được ảnh hưởng khá lớn trong giới Do Thái lao động ở
Nga và Ba Lan vì cảnh họ điêu đứng hơn cả, còn ở Tây Âu, nhiều người
trách ông là bé mà xé ra to, đổ thêm dầu vào lửa. Ông tin chắc chủ
trương của ông, bắt tay vào việc liền, không ngại phá sản, không ngại
kiệt sức, bỏ công ăn việc làm mà phục vụ giống nòi.
Ông hoạt động trên hai mặt. Về nội bộ ông tổ chức phong trào Sion, đào
tạo cán bộ, cung cấp phương tiện vật chất và tinh thần, vạch chương
trình hoạt động rồi điều khiển, theo dõi, năm 1897 khai mạc cuộc hội
nghị Sion đầu tiên ở Bâle (Thụy sỹ) gồm hai trăm đại diện từ khắp nơi ở
Âu châu, số hội viên lần lần tăng lên tới trăm ngàn, năm 1901 thành lập
Ngân hàng thuộc địa Do Thái và Quĩ Quốc gia Do Thái.
Về ngoại giao, ông bôn tẩu khắp các xứ, ráng thuyết phục các vua chúa,
tổng thống, các người có thế lực để giúp ông lập lại quốc gia Do Thái ở
Palestine.
Năm 1897, ông tin chắc rằng năm chục năm sau, quốc gia Do Thái sẽ thành lập và được mọi quốc gia thừa nhận.
Người Anh thực tình muốn giúp ông, sẵn lòng tặng ông xứ Ouganda ở trung
bộ châu phi để thành lập một quốc gia; nhưng các người Do Thái ở Nga
nhất định không chịu, đòi về Israël cho được. Ouganda ở đâu? Trong
Thánh kinh không thấy có tên đó. Anh còn đề nghị một miền ở Ba Tây, rồi
đảo Chypre ở Địa Trung Hải, rồi bán đảo Sinai ở sát Palestine, nơi có
nhiều di tích Do Thái, mà họ cũng không chịu. "Không, Chúa đã hứa cho
chúng tôi xứ Israël thì chúng tôi se về Israël".
Vì lao tâm khổ tứ quá, ngày đêm chiến đấu với các chính quyền, thư từ
liên lạc với đồng bào ở khắp nơi, Herzl kiệt lực, tắt nghỉ năm 1904 ở
Vienne hồi mới bốn mươi bốn tuổi. Nhưng phong trào ông gây nên đã mạnh,
sẽ có người tiếp tục.
Giá ông sống thêm năm năm nữa thì sẽ mừng rỡ được thấy một đợt hồi
hương của nhiều thanh niên chịu ảnh hưởng của ông, quyết tâm gây một
quê hương, tạo một đời sống mới trên đất Palestine. Họ là những nhà trí
thức mà đốt hết cả bằng cấp đi, đề cao công việc tay chân, xắn tay cuốc
đất, thành lập kibboutz đầu tiên ở Degania, để làm việc chung, sống
chung, hoàn toàn bình đẳng và tuyệt nhiên không có của riêng.
Qui tắc của kibboutz là: "Nếu tôi không có của riêng thì cái gì cũng là
của tôi hết". Ai nấy cũng làm việc mà không được lĩnh tiền công và cộng
đồng lo cho đủ: nhà cửa, ăn uống, thuốc thang, nuôi nấng, dạy dỗ con
cái. Không phải lo về tương lai của mình và của người thân, mọi người
sẽ để cả tâm tư vào công việc, vui thích làm việc, và sự làm lụng không
vì lợi, không vì tiền bạc, sẽ hóa ra cao cả lên. Họ nghĩ vậy.
Mỗi hội viên, bất kỳ đàn ông hay đàn bà đều được bầu vào hội đồng quản
trị và được đưa ý kiến, đầu phiếu đề giải quyết mọi việc. Mỗi tuần hay
mỗi ngày người ta phân phát công việc cho mỗi người. Người ta thay
phiên nhau làm những việc lặt vặt mà không ai thích.
Làm việc từ bình minh, nghỉ hai lần để ăn sáng và án trưa. Năm giờ
chiều nghỉ hẳn. Sống với vợ con. Trẻ con nuôi trong trại riêng, chiều
tối cha mẹ lại đón nó về phòng mình, đến giờ ngủ, trả nó về trại.
Mỗi kibboutz có một thư viện, một rạp hát bóng, một phòng nhạc. Vì phải
chống với các cuộc cướp phá của dân bản xứ nên kibboutz nào cũng phải
tổ chức lấy sự tự vệ, đào hầm, đắp lũy, mua khí giới. Số kibboutz tăng
lên khá mau: năm 1927, có 27 kibboutz gồm 2.300 người khai phá 7.500
hécta; năm 1936, có 46 kibboutz gồm 28.600 người, khai phá 30.200
hécta; năm 1949 có 205 kibboutz gồm 60.610 người khai phá 110.276
hécta. Hội viên trong các kibboutz đó đều là hạng người tiền khu, có
tinh thần hy sinh, chiến đấu rất cao; một phần lớn nhờ họ mà quốc gia
Israël sau này thành lập được, chống được với Ả Rập. Nhưng đó là chuyện
sau. BẢN TUYÊN NGÔN BALFOUR
Thế chiến thứ nhất bùng nổ. Một nhà bác học nổi danh Do Thái cầm đầu
phong trào Sion từ hồi Herzl từ trần, tên là Chain Weizmann[18], biết
nắm lấy cơ hội, hô hào đồng bào khắp nơi giúp đỡ người Anh. Ông là một
hóa học gia, chế được chất acétone nhân tạo cho Hải quân Anh, nhờ vậy
mà Anh và đồng minh không sợ thiếu chất nổ. Để thưởng công, chính phủ
Anh tặng ông một chi phiếu ký tên nhưng để trống số tiền; ông từ chối,
chỉ xin "một cái gì cho dân tộc tôi".
Nhà cầm quyền Anh vốn có cảm tình với phong trào Sion thấy điều ông xin
đó rất tự nhiên, và ngày 2 tháng 11 năm 1917, viên Tổng trưởng Bộ Ngoại
giao, huân tước Balfour viết thư cho ông báo tin rằng chính phủ Anh
hoàng thỏa thuận cho dân tộc Do Thái thành lập một Quê hương (National
home) ở Palestine và sẽ gắng sức thực hiện dự định đó, miễn là không có
gì thiệt hại cho những quyền dân sự và tôn giáo của các cộng đồng không
phải là Do Thái hiện có ở Palestine.
Bức thư đó, gọi là bản Tuyên ngôn Balfour (Déclaration Balfour) được
Đồng minh của Anh tán thành, chấp nhận. Các người Do Thái bèn hăng hái
đứng vào hàng ngũ Anh để tấn công Thổ. Họ tình nguyện đầu quân, thành
lập đoàn "Cưỡi la Sion ". Tại Hoa Kỳ, một đoàn lê dương Do Thái cũng
được tổ chức, trong đó có hai người sau này nổi danh: David Ben Gourion
và Yitzhad Ben Tzvi.
Thế là phong trào Do Thái chỉ có một bản hiến chương. Thổ nổi đóa, tàn
sát tụi "Do Thái phản bội" ở Palestine, gây nhiều nỗi kinh khủng ghê
gớm. Dân Do Thái ráng chống cự và chịu đựng, rốt cuộc chết mất một nửa.
Khi Đức đầu hàng, Anh, Pháp chia cắt đế quốc của Thổ. Hội Vạn Quốc ủy
quyền cho Anh bảo hộ Palestine và giao cho Anh nhiệm vụ "gây ở xứ đó
một tình trạng (état de choses) chính trị, hành chánh, kinh tế để có
thể thành lập một Quê hương có tính cách quốc gia cho dân tộc Do
Thái... và cũng để phát triển những thể chế chính phủ tự do, bảo vệ
những quyền lợi dân sự và tôn giáo của mọi người dân Palestine, bất kỳ
thuộc giống nào hay theo tôn giáo nào".
Ngôn ngữ chính trị, ngoại giao của Tây phương thật là khó hiểu. Họ
không nói một "quốc giạ Do Thái" mà nói một "Quê hương có tính cách
quốc gia" (National home, foyer national).
Hai cái đó khác nhau ra sao? Họ lại bảo Anh "phát triển những thể chế
chính phủ tự do" (développement d'institutions de libre gouvernement).
Chính phủ tự do đó là chính phủ nào? Là chính phủ Ả Rập theo "Dân tộc
tự quyết" của Wilson; nhưng đã là chính phủ Ả Rập thì cái "National
home" của Do Thái kia không thể là một quốc gia được nữa vì không lẽ có
hai quốc gia ở Palestine, trừ phi người ta chia Palestine làm hai khu
vực, điều này không thấy Hội Vạn Quốc nói tới. Thật là mập mờ, và hai
bên Do Thái, Ả Rập muốn hiểu ra sao thì hiểu.
Chính phủ Anh để tỏ thiện ý, cử một người Do Thái làm cao ủy Palestine,
ông Herbert Samuel. Nắm ngay lấy cơ hội, các lãnh tụ Do Thái như
Weizmann, Ben Canaan thương thuyết với người có uy quyền nhất - theo họ
- trong khối Ả Rập, lúc đó là Fayçal, con của Hussein, sau được Anh đưa
lên làm vua Iraq. Hai bên thỏa thuận sống chung với nhau, tôn trọng
quyền lợi của nhau. Nhưng Fayçal đâu phải là người đại diện cho cả khối
Ả Rập. Quả tình là lúc đó chẳng những Anh mà cả các nước đồng minh nữa
đều không coi Ả Rập vào đâu hết, mà Ả Rập cũng chưa có thế lực gì.
Do Thái được các cường quốc thừa nhận có một quê hương rồi, bắt đầu hồi hương một cách tưng bừng để bù vào số người bị Thổ giết.
Sáu tháng sau khi Herbert Samuel nhận chức Cao ủy, người Ả Rập đã bắt
đầu bất bình, cho rằng Anh muốn khiêu khích mình, và nhiều cuộc đổ máu
đã bắt đầu xảy ra. Họ còn trách Mac Mahon đã hứa Palestine cho Hussein,
rồi Balfour lại hứa cho Do Thái, thành thử Palestine là đất hai lần
hứa. Và năm 1922, Churchill phải vỗ về họ: "Anh không có ý biến
Palestine thành một quốc gia Do Thái. Anh sẽ giữ đúng lời hứa với Ả
Rập". Họ nguôi nguôi một thời gian.
Nhưng mấy năm sau, thấy người Do Thái hăng hái lập nghiệp quá, mỗi ngày
một đông thêm và thành công rực rỡ: đất cằn cỗi mà cũng mơn mởn lên,
nhà cửa kho lẫm mỗi ngày một nhiều, xe cộ mỗi ngày một dập dìu, họ càng
thêm uất hận, đổ hết lỗi lên đầu người Anh.
Từ năm 1928, các vụ lộn xộn lại tái Hiện. Tháng tám năm 1929, tại
Jérusalem diễn ra biết bao nhiêu cuộc chém giết, cướp bóc: trong mấy
ngày Palestine thành chiến trường giữa Do Thái và Ả Rập.
Anh mới đầu thấy hai bên gây với nhau, mình có dịp làm trọng tài, càng
dễ cai trị, nên chỉ xoa tay, mỉm cười, hứa sẽ thỏa mãn cả hai bên.
Nhưng làm cách nào thỏa mãn cả hai bên cho được? Nhất là Do Thái ở
Palestine không dễ bảo như Do Thái châu Âu. Họ nhất định chiến đấu, bám
lấy khu đất họ đã đặt chân lên được.
Rắc rối nhất là chính một người Anh, Orde Wingate, còn có tinh thần Do
Thái hơn người Do Thái chính cống nữa, chỉ bảo họ cách thức lập những
hội "dạ chiến" (đánh ban đêm), tổ chức đoàn tự vệ Hagana và chẳng bao
lâu, trên khắp cõi Palestine, mỗi kibboutz thành một đồn dân vệ.
Để giải quyết các sự rắc rối, người Anh lập các ủy ban điều tra. Điều
tra năm nay qua năm khác mà chẳng có kết quả gì cả, chỉ đưa ra một kết
luận: phải chia cắt Palestine thì mới êm được.
Abdallah, quốc vương Transjordanie đề nghị với Anh thành lập quốc gia
gồm Transjordanie và Palestine. Trong quốc gia đó người Do Thái được tự
trị trong một vài khu nào đó, có quyền hành chánh riêng, được đại diện
ở Quốc hội theo tỷ số Do Thái, và được vài ghế trong Nội các. Còn sự
nhập cảnh của Do Thái thì phải hạn chế lại.
Đề nghị của ông ta chính các quốc gia Ả Rập khác cũng không chịu, nói gì tới người Do Thái.
Năm 1933, ở Âu châu Hitler lên cầm quyền, hung hăng muốn tận diệt Do
Thái, gián tiếp gây thêm rắc rối cho Anh ở Palestine. Hàng chục ngàn Do
Thái ở Đức bị trục xuất hoặc sợ mà chạy trước, chỉ mang theo một số ít
quần áo và mười Đức kim. Một số ít qua Mỹ còn thì về Palestine. Đợt hồi
hương này gồm nhiều nhà trí thức; có những tiến sỹ lái tắc xi ở Jaffa
hoặc đóng giày ở Tel Aviv, sau này giúp rất nhiều cho sự phát triển của
Do Thái.
Họ càng vào nhiều thì các cuộc xung đột càng tăng. Anh phải gửi thêm
hai chục ngàn quân qua để giữ trật tự, vì họ rất lo dân tộc Ả Rập nổi
loạn, đoàn kết với nhau mà phá các giếng dầu của họ. Và ngày 17 tháng 5
năm 1939, chính phủ Anh đành nuốt lời hứa với Do Thái, ký một bản tuyên
ngôn nữa, một Bạch thư (Livre blanc) thẳng tay hạn chế phong trào hồi
hương của Do Thái lại. Đúng lúc Do Thái cần phải về Palestine nhất thì
họ không úp mở gì cả, bảo chính phủ Anh tuyệt nhiên không có ý thành
lập một quốc gia Do Thái ở Palestine, rằng "national home" không có
nghĩa là quốc gia, chỉ có nghĩa là quê hương. Với lại ngay trong bản
tuyên ngôn Balfour cũng đã nói rõ: sự di trú của Do Thái phải không làm
thiệt hại quyền lợi của Ả Rập. Ngày nay quyền lợi của Ả Rập đã bị thiệt
hại nhiều thì Anh phải hạn chế: từ năm 1939 đến năm 1944, chỉ cho
75.000 người Do Thái vào Palestine thôi, rồi tháng sáu năm 1944 sẽ bế
môn hẳn. Còn người Ả Rập thì không bị hạn chế muốn vào bao nhiêu cũng
được. Tỷ số người Do Thái không được quá một phần ba tổng số dân ở
Palestine. Quyền mua đất đai ở Palestine cũng bị hạn chế đối với người
Do Thái: họ chỉ được mua trong những khu vực đã ấn định, và ngay trong
những khu vực đó, họ cũng chỉ được mua tới 5% diện tích là cùng.
Do Thái tất nhiên là bất bình: có sáu triệu người Do Thái sắp bị tiêu
diệt ở châu Âu, mà chỉ cho 75.000 người về Palestine trong năm năm!
Thành thử Anh có tới hai kẻ thù ở Palestine: Ả Rập và Do Thái.
Ngay dân chúng Anh cũng bất bình. Churchill (đảng Bảo Thủ) trước kia
vuốt ve Ả Rập, bây giờ bênh vực Do Thái, trách Bộ Thuộc địa là nuốt lời
hứa với Do Thái; còn Morrison (đảng Lao Động) bảo chính phủ giá cứ
tuyên bố thẳng rằng phải hy sinh người Do Thái thì đỡ bị khinh hơn.
Vì trước kia Hội Vạn Quốc ủy quyền cho Anh bảo hộ Palestine, cho nên
theo luật quốc tế, Bạch thư phải được hội đồng Vạn Quốc chấp thuận thì
mới có giá trị. Đáng lẽ hội đồng phải họp tháng 9 năm 1939, nhưng chưa
kịp họp thì Thế chiến thứ nhì nổ ra[19].
|