Uday và Qusay dự định kế nhiệm
Các con trai của Saddam Hussein là Uday và Qusay ra đời trước khi
Saddam Hussein lên nắm quyền. Uday sinh năm 1965, còn Qusay sinh năm
1967. Ngay từ khi còn nhỏ, chúng đã biết đa số dân chúng Iraq rất sợ bố
chúng. Saddam Hussein biết rằng các con mình sẽ là người kế tục sự
nghiệp của mình, nên đã chuẩn bị cho chúng kế hoạch để nắm quyền lực.
Năm 1979 khi Saddam Hussein lên làm Tổng thống, các con của Saddam
Hussein đã hiểu rõ rằng nấp dưới bóng cha, chúng có thể làm bất cứ điều
gì chúng muốn. Ngay khi còn ở trong trường học phổ thông, Uday đã tự
động ra khỏi trường và suốt ngày lướt trên đường phố Baghdad trên chiếc
BMW màu trắng. Uday là người được cha mình chọn làm thế tử hồi đầu
những năm 1990. Trung thành với khẩu hiệu của đảng Baath mà chính ông
đã thành công "giành được lớp trẻ là giành được thành công", Saddam
Hussein đã đẩy Uday lên làm Chủ tịch ủy ban Olimpic, Chủ tịch Liên đoàn
bóng đá quốc gia, phụ trách kênh truyền hình "Tele Chebal" ("Thanh
niên") và tờ báo "Babel".
Nhiều nhân chứng khẳng định rằng Uday là là một kẻ dâm đãng vô độ.
Những năm 1980, hàng đêm Uday mò vào các câu lạc bộ ban đêm, bắt các cô
gái về dinh thự của mình để phục vụ. Bất cứ ai chống lại Uday đều bị
những vệ sỹ của Uday hành hạ cho đến chết thì thôi. Uday được coi là
một kẻ khát máu và dung tục. Anh ta có thể giết chồng của một phụ nữ mà
anh ta thích. Từ lâu con người này đã hoạt động độc lập, vượt lên trên
bộ máy an ninh đang ở trong tay người em. Kết hôn với con gái của ông
chú Barzan, chỉ ít lâu sau anh ta đã ly dị.
Tháng 10/1988 Uday là kẻ chủ mưu gây ra vụ xì-căng-đan ngoại giao lớn.
Tại một buổi chiêu đãi chính thức với sự có mặt của phu nhân Tổng thống
Ai Cập Suzanne Mubarak, hắn đã bắn hai phát đạn vào đầu một trợ lý thân
tín của Saddam Hussein là Kamel Hanna Jajio ngay trước mặt các quan
khách. Uday kết tội viên trợ lý kia âm mưu tổ chức đảo chính chống lại
cha mình. Khi nhận ra mình đã giết người đầy tớ trung thành của cha,
Uday định tự sát bằng mấy viên thuốc độc Bacbituric. Sau đó Saddam
Hussein đã đẩy "đứa con mất dạy" sang Geneva, nơi chú anh ta và đồng
thời là bố vợ cũ đang làm đại diện của Iraq bên cạnh Liên Hợp Quốc. Vốn
ngông cuồng, anh ta vẫn tiếp tục làm những điều đồi bại. Do quá quậy
phá, cảnh sát Thụy Sĩ đã bí mật đề nghị trả Uday về Baghdad. Trở lại
Baghdad, chứng nào tật ấy kẻ ngông cuồng với bộ râu cố ý để rồi tiếp
tục gieo rắc nỗi kinh hoàng cho phái đẹp thành Baghdad. Song mọi sự đều
có giá của nó. Ngày 12/12/1996 Uday đã bị những tay súng bịt mặt nã vào
khi y đang đi trên chiếc xe hơi nhãn hiệu Porche trong khu phố
al-Mansul. Người ta chưa tìm ra được ai là người đứng sau hành động này.
Chỉ nhờ những bác sĩ phẫu thuật Pháp, Uday mới thoát khỏi tay tử thần,
tuy vẫn mang trong cơ thể đến 30 viên đạn. Sau vụ bị giết hụt, Uday
thường bị đau cơ bắp và bị liệt phần dưới chân trái, đi lại khó khăn.
Tuy không còn ngông cuồng như trước, nhưng lúc nào cũng có các nàng
tiên của nền y học phương Tây phục vụ y, trong đó có một bác sỹ chuyên
về tình dục. Uday thường sống về đêm, ban ngày không đi ra ngoài, vì lý
do an ninh.
Uday đã gây cho Saddam Hussein nhiều phiền toái. Trong những năm 1980,
cậu con trai cả này đã tìm cách hạ uy tín của những người anh em cùng
mẹ khác cha của Saddam Hussein (Barzan và Watban), những người duy nhất
lúc đó có thể lên án các hành động của Uday. Anh ta đã cản trở đám cưới
của một trong những em gái của anh ta với Hussein Kamel, một cộng sự
thân cận của Saddam Hussein. Trong những năm 1980, Uday đã tìm cách
ngăn cản Kamel Hanna Jajio, người phục vụ của Saddam Hussein đưa các cô
gái trẻ vào trong cung. Hành động này đã làm phật lòng Sajida, phu nhân
Tổng thống. Mặc dù sống phóng đãng như vậy, nhưng vẫn được mẹ, bà
Sajida vợ cả của Saddam Hussein cưng chiều. Năm 1994, Uday còn bắn hai
phát đạn vào đùi ông chú Watban, khiến ông chú phải cưa cụt một chân.
Tuy bất lực trước một người con ngông cuồng, nhưng Saddam Hussein vẫn
giao cho Uday nắm quyền kiểm soát và lợi nhuận một phần lớn hoạt động
buôn bán dầu lửa và các vụ buôn lậu khác. Uday còn phụ trách đường dây
buôn lậu thuốc lá vào Iraq, qua công ty Reynols của Mỹ. Ngoài ra anh ta
còn kiểm soát các công ty tư nhân hàng tháng chuyên chở khẩu phần lương
thực theo "Chương trình đổi dầu lấy lương thực" cho 22 triệu người
Iraq. Sẽ là bất hạnh cho kẻ nào dám xâm phạm địa hạt hoạt động của
Uday. Uday sẽ thẳng thừng trừng trị, kiên quyết không cho kẻ nào đến
cạnh tranh và sẵn sàng cắt họng kẻ nào dám khinh suất. Đế quốc của Uday
bao gồm các ngân hàng, các công ty vận tải, các dự án trong lĩnh vực
nông nghiệp và công nghiệp, cũng như các nhà xuất bản.
Điều nghịch lý là một kẻ gần như vô học, vô đạo đức với phong tục và
truyền thống Hồi giáo, nhưng Uday lại được phong danh hiệu Giáo sư
chính trị học của Trường đại học tổng hợp Baghdad mang tên Saddam
Hussein sau khi bảo vệ luận án tiến sỹ dày 300 trang về đề tài: "Quan
hệ quốc tế thế kỷ XXI". Trong công trình đó Uday đã nhận định Mỹ tất
yếu sẽ sụp đổ.
Thật lạ lùng với tính cách ngông cuồng và dâm tục, nhưng Uday lại
thường xuyên viết nhật ký. Nhật ký của Uday đã rơi vào tay Cơ quan tình
báo Anh. Theo tờ Times, những trang nhật ký của Uday viết cho thấy
chính y cũng làm "gián điệp" với cha mình. Do ghen tỵ với em mình được
cha sủng ái, Uday đã bí mật tiến hành một kế hoạch âm thầm để trả thù,
tổ chức một đế quốc kinh doanh trong vương quốc của Saddam Hussein, đe
dọa và khống chế các quan chức dưới trướng Saddam Hussein. Lẽ dĩ nhiên
ngoài mục đích chính trị ngay đối với cha mình, trong nhật ký của Uday
còn có đầy những trang viết về sự ăn chơi trác táng của hắn. Hắn mô tả
kỹ lưỡng những lần làm tình với các cô gái trẻ mà hắn bắt cóc từ các
câu lạc bộ ban đêm hay trên đường phố. Nhưng nguy hiểm hơn là những tư
liệu trong nhật ký của Uday còn có cả những mối quan hệ làm ăn của y
với các nhân vật có ảnh hưởng trong thế giới Arab. Những tư liệu này có
thể đặt câu hỏi về một số quan chức cao cấp từ thành viên Hoàng gia của
các nước vùng Vịnh cho đến các Bộ trưởng của các tiểu vương quốc Arab
đã có các thoả thuận làm ăn ngầm hay những cuộc đi săn với Uday như thế
nào. Nhà độc tài trẻ tuổi Qusay
Sinh năm 1967, Qusay điều hành toàn bộ cỗ máy an ninh xung quanh anh
ta, và với cương vị đó, anh ta được coi là thế tử. Theo những tin tức
được biết, Qusay chăm chỉ hơn và có phần đứng đắn hơn người anh, không
có thói ngông cuồng và dâm đãng. Cuộc hôn nhân của Qusay có thể coi là
thành công. Nắm trong tay bộ máy an ninh, Qusay được coi là chiếm giữ
vị trí quan trọng hàng đầu trong chính quyền Iraq. Thường anh ta được
ngồi bên phải ngay cạnh cha mình trong các cuộc họp quan trọng. Tuy
nhiên mãi đến tháng 5/2001 Qusay mới được bổ nhiệm làm Phó Ban quân sự
của đảng Baath. Tuy nhiên Qusay lại được cha mình giao nhiệm vụ giữ
liên lạc với Jordani và Syria. Dấu hiệu đầu tiên cho thấy ảnh hưởng của
Qusay là các chiến dịch chống tham nhũng trong bộ máy chính quyền Iraq
được phát động vào năm 2000.
Qusay có một con trai và hai con gái. Anh ta kết hôn với Sahar con gái
tướng Maher al-Rasheed, một người hùng trong cuộc chiến với Iran. Người
đàn ông trẻ tuổi có khuôn mặt tròn và bộ ria mép xoăn không thể thiếu
có cá tính lạnh lùng, kín đáo và cẩn thận. Saddam Hussein kỳ vọng nhiều
vào tài năng và phẩm chất của Qusay. Được thiên phú cho trí thông minh
và năng lực làm việc, cuối những năm 1990, Qusay trở thành người được
Saddam Hussein tin cậy nhất và được trao đổi cùng Saddam Hussein những
chuyện cơ mật quốc gia. Sau khi giữ chức Chủ tịch Hội đồng An ninh quốc
gia Iraq, Qusay đã lọt vào trung tâm chính trị đầu não của đất nước.
Qusay cũng phụ trách việc ngụy trang vũ khí hoá học và sinh học và cất
giấu những vũ khí đó không để những thanh sát viên của Cơ quan năng
lượng nguyên tử quốc tế (IAEA) phát hiện. Thực hiện nhiệm vụ này, Qusay
đã mất khá nhiều công sức, do vậy nhiều năm liền Iraq đã che giấu được
chương trình sản xuất vũ khí bất hợp pháp.
Năm 2000, Qusay được giao nhiệm vụ kiểm soát các cơ cấu nhà nước mà
Saddam Hussein tin cậy hơn cả. Qusay trở thành người đứng đầu Đội cận
vệ cộng hoà đặc biệt và Ủy ban An ninh đặc biệt. Đây là những cơ cấu
được trang bị tương đối đầy đủ và hiện đại, được bố trí những nhân viên
tin cậy, trung thành với Saddam Hussein và được tài trợ khá đầy đủ, là
chỗ dựa chính cho chế độ của Saddam Hussein.
Minh chứng cho tầm quan trọng những trách nhiệm mà Saddam Hussein giao
cho con trai út của mình là Tư lệnh các lực lượng quân đội ở Baghdad và
thành phố Tikrit, quê hương của Saddam Hussein một tuần trước khi Mỹ
phát động chiến tranh chống Iraq. Qusay không chỉ chịu tránh nhiệm
phòng thủ thành phố Baghdad, mà cả sự tồn vong của chế độ Saddam
Hussein nói chung. Cuối cùng, mặc dù có nỗ lực của cả Qusay lẫn Saddam
Hussein phòng thủ của thành phố Baghdad không hề có hiệu quả và kết cục
dẫn tới chế độ đã nhanh chóng bị sụp đổ.
Cuối cùng thì cả cha con nhà Saddam Hussein đã phải chạy trốn khỏi thủ
đô Baghdad. Uday và Qusay đã bị bỏ mạng trong một trận giao tranh với
quân Mỹ ở phía Bắc thành phố Mosul ngày 22/7/2003. Thi thể của hai anh
em Uday và Qusay được mai táng tại quê hương thành phố Tikrit. Em trai Barzan Ibrahim và những đòn tra tấn rùng rợn
Theo Reuters, khi còn nắm quyền, Barzan Ibrahim al-Tikriti luôn xuất
hiện tại Geneva một cách bảnh bao với tư cách đại diện của Iraq tại
Liên Hợp Quốc, nhưng khi còn ở Iraq, ông này khét tiếng với hình ảnh
ngồi ăn nho xem thuộc hạ tra tấn tù nhân.
Barzan Ibrahim al-Tikriti là một trong 3 người em trai cùng mẹ khác cha
với Saddam Hussein và ít hơn ông anh 14 tuổi. Barzan từng lãnh đạo cơ
quan tình báo quốc gia Mukhabarat trong chính quyền cũ, gồm những người
được coi là đáng sợ nhất tại Iraq trước đây.
Đài truyền hình quốc gia Iraq khẳng định, Barzan đã bị treo cổ cùng với
Awad al-Bander, cựu chánh án tòa án cách mạng Iraq. Hai tử tù này cũng
bị kết án với cựu tổng thống Saddam Hussein trong vụ thảm sát 148 người
Shiite tại thị trấn Dujail, năm 1982.
Nhân chứng trong phiên tòa xử Barzan cho biết, ông này thường đích thân
dừng dòng điện để tra tấn tù nhân tại Baghdad, trong những năm 1980.
Một nữ nhân chứng thì kể lại việc từng bị Barzan đập gãy xương sườn và
treo ngược lên trần nhà khi không một mảnh vải trên người.
Một nhân chứng khác có tên Ahmed Hassan còn mô tả một lần được đưa tới
nơi Barzan thường thẩm vấn tù nhân ở Baghdad. Tại đây ông đã tận mắt
nhìn thấy chiếc máy xay thịt người mà mọi người thường đồn đại của
Barzan. Các nhân chứng còn khẳng định với tòa rằng, Barzan đã lang
thang khắp thị trấn Dujail sau vụ mưu sát nhằm vào Saddam năm 1982 và
mang theo một khẩu súng để xả đạn một cách bừa bãi.
Một đoạn phim được lưu hành rộng rãi và cũng được chiếu trước tòa,
trong đó có cảnh Barzan đang đấm đá một cách tàn bạo một người đàn ông
nằm co rúm trên sàn nhà, đã góp phần khắc họa hình ảnh cựu giám đốc cơ
quan tình báo Iraq Barzan Ibrahim al-Tikriti.
Với vai trò giám đốc cơ quan tình báo Mukhabarat, Barzan bị cáo buộc
đứng đằng sau các vụ giết người hàng loạt và tra tấn dã man tù nhân,
đồng thời đích thân gây ra những vụ lạm dụng nhân quyền nghiêm trọng
như phá hủy các ngôi làng của người Kurd ở miền Bắc Iraq.
Barzan bị đặc nhiệm Mỹ bắt giữ tại thủ đô Baghdad, tháng 4/2003. Trước
đó, tư dinh của ông này gần thành phố Ramadi và cũng từng là một trung
tâm của cơ quan tình báo Iraq đã bị không quân Mỹ tấn công bằng "bom
thông minh". Trong bộ bài tây in hình các cựu quan chức Iraq bị Mỹ truy
lùng, Barzan xuất hiện trên quân bài 5 nhép.
Barzan Ibrahim al-Tikriti sinh tháng 2/1951 tại thành phố Tikrit và làm
lãnh đạo cơ quan tình báo Iraq từ năm 1979 đến năm 1983. Sau đó ông này
lui vào hậu trường do bất đồng với con rể của Saddam Hussein là trung
tướng Hussein Kamel. Về sau Hussein Kamel cũng bị thuộc hạ của bố vợ hạ
sát tại Iraq năm 1996, sau khi đào thoát sang Jordani một thời gian.
Từ năm 1988 đến 1997, Barzan lại tái xuất trên chính trường với vai trò
đại sứ của Iraq tại các cơ quan Liên Hợp Quốc ở Geneva, Thụy Sĩ. Một
trong những vai trò của ông tại đây là đặc sứ của Baghdad tại Hội nghị
Giải trừ quân bị (Conference on Disarmament). Các nhà ngoại giao phương
Tây từng hoạt động tại Geneva vẫn còn nhớ hình ảnh Barzan luôn mặc
những bộ vét may đo lịch lãm.
Năm 1993, con gái lớn của Barzan khi đó còn là một thiếu nữ tuổi teen
đã cưới con trai cả nổi tiếng ăn chơi của Saddam Hussein là Uday. Nhưng
chẳng bao lâu sau, Uday đã hắt hủi người vợ trẻ tuổi này và trả về cho
cha đẻ của cô.
Sau gần một thập kỷ hoạt động ngoại giao tại Thụy Sĩ, Barzan được triệu
hồi về Baghdad vào cuối năm 1998 sau khi vợ ông chết tại đây vì bệnh
ung thư. Tuy vậy, Barzan vẫn thường xuyên trở lại Geneva để thăm 6 đứa
con của mình còn đang học hành dang dở ở Thụy Sĩ.
Barzan trung thành với Saddam Hussein đến tận phút cuối và thường cùng
anh trai "đại náo" các phiên tòa. Tháng 1/2006, trong khi Saddam hò hét
trước thẩm phán thì Barzan cũng bị bảo vệ lôi ra ngoài phòng xử, sau
khi không chịu giữ yên lặng và gọi phiên tòa là "con đĩ”.
Trong một phiên tòa khác, trong khi đang tranh cãi về các tài liệu có
chữ ký được cho là của Barzan, ông này đã viện dẫn bộ phim Hãy bắt tôi
nếu cô thể (Catch Me If You Can) của ngôi sao Leonardo Di Caprio để lấy
ví dụ về việc giả mạo chữ ký có thể được thực hiện một cách dễ dàng như
thế nào.
Có lần Barzan còn xuất hiện tại tòa trong bộ quần áo ngủ để thể hiện
thái độ bất tôn trọng của mình. Trong lời tự biện hộ, bị cáo này cho
rằng, Saddam Hussein có quyền trừng phạt những kẻ nào âm mưu ám sát ông
ta nhưng phủ nhận dính líu tới vụ thảm sát Dujail. Barzan khẳng định:
"Bàn tay tôi hoàn toàn sạch, không hề có máu”. |