|
Bản phác thảo Hiến pháp đầu tiên
Ngày 6 tháng Tám
Ngày 26 tháng Bảy, sau gần hai tháng thảo luận căng thẳng, cuối cùng,
Hội nghị cũng đạt được thỏa thuận tại các điểm chính yếu nhất.
Cùng ngày, các đại biểu bầu ra Ủy ban chi tiết để xây dựng bản dự thảo
Hiến pháp trên cơ sở những điều đã được thống nhất, bao gồm 5 người:
Nathaniel Gorham; John Rutledge, Chủ tịch Ủy ban này; Edmund Randolph;
James Wilson và Oliver Ellsworth.
Sau 10 ngày nghỉ họp để Ủy ban này soạn thảo, ngày 6 tháng Tám, bản
phác thảo đầu tiên đã được đệ trình lên Hội nghị. Đây là một văn bản
khá rắc rối và dài dòng nếu so sánh với bản Hiến pháp sau này. Suốt một
tháng sau đó, các đại biểu đã tranh luận và chỉnh sửa từng câu chữ,
từng điều khoản cho tới khi mọi điều được hoàn tất vào ngày 8 tháng
Chín.
Ngài RUTLIDGE trình bày bản Báo cáo của Ủy ban chi tiết:
"Chúng tôi, công dân các tiểu bang New Hampshire, Massachussetts,
Rhode-Island và các đồn điền quan phòng, Connecticut, New York,
New-Jersey, Pennsylvania, Delaware, Maryland, Virginia, Bắc Carolina,
Nam Carolina, và Georgia, tuyên bố thiết lập bản Hiến pháp cho chính
quyền của chúng tôi và cho sự thịnh vượng của chúng tôi.
Điều I
Tên gọi của chính quyền là "Hợp chúng quốc Hoa Kỳ" (The United States of America).
Điều II
Chính quyền sẽ có các thẩm quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp tối cao.
Điều III
Quyền lực được trao cho Quốc hội, gồm hai Viện riêng biệt, một Hạ viện
và một Thượng viện, có quyền phủ quyết mọi đạo luật của nhau. Cơ quan
lập pháp sẽ nhóm họp vào ngày thứ Hai đầu tiên của tháng Mười hai hằng
năm.
Điều IV
Khoản 1. Các thành viên của Hạ viện sẽ được dân chúng tất cả các tiểu
bang trong liên minh bầu chọn, hai năm một lần. Cử tri ở mỗi bang phải
có phẩm chất cần thiết như phẩm chất của cử tri ở bang có cơ quan lập
pháp đông đảo nhất.
Khoản 2. Mọi thành viên của Hạ viện phải trên 25 tuổi, phải là công dân
của Hoa Kỳ ít nhất ba năm trước cuộc bầu cử và vào thời điểm được bầu,
phải là cư dân ở bang mà người đó được lựa chọn.
Khoản 3. Tại kỳ họp đầu tiên, và cho tới khi việc kiểm tra dân số được
tiến hành theo cách thức qui định sau đây, Hạ viện sẽ bao gồm 65 đại
biểu: New Hampshire sẽ được quyền bầu ba, bang Massachusetts bầu tám,
bang Rhodes Island và các đồn điền Quan phòng bầu một, bang Connecticut
bầu năm, bang New York bầu sáu, bang New Jersey bầu bốn, bang
Pennsynvania bầu tám, bang Delaware bầu một, bang Maryland bầu sáu,
bang Virginia bầu mười, bang Bắc Carolina bầu năm, bang Nam Carolina
bầu năm và bang Georgia bầu ba đại biểu.
Khoản 4. Do số dân của mỗi tiểu bang sẽ có thay đổi, một số tiểu bang
có thể tách ra, lãnh thổ một vài tiểu bang có thể mở rộng và có thể hai
hay nhiều tiểu bang sáp nhập với nhau, cũng như có những tiểu bang mới
được thành lập trong phạm vi lãnh thổ Hợp chúng quốc nên tùy theo
trường hợp, Quốc hội Liên bang sẽ qui định số đại biểu của các tiểu
bang trên cơ sở dân số, căn cứ theo qui định ở đây với tỷ lệ 40.000 dân
có một đại biểu.
Khoản 5. Mọi đạo luật liên quan đến tiền bạc, hay lương bổng của các
viên chức chính quyền đều do Hạ viện khởi xướng. Thượng viện không có
quyền thay đổi hay bổ sung. Không một khoản tiền nào được lấy từ ngân
khố quốc gia, nếu không tuân thủ đúng những qui định và phải được khởi
xướng tại Hạ viện.
Khoản 6. Chỉ có Hạ viện mới có quyền luận tội. Hạ viện sẽ chọn Chủ tịch và các viên chức khác cho mình.
Khoản 7. Khi khuyết ghế dân biểu ở bất cứ bang nào, Thống đốc bang đó
sẽ ban hành lệnh tổ chức cuộc bầu cử bổ sung cho những chỗ trống đó.
Điều V
Khoản 1. Thượng viện của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ sẽ do các cơ quan lập
pháp tiểu bang lựa chọn. Mỗi cơ quan lập pháp được chọn hai đại biểu.
Khi có ghế trống, Thống đốc tiểu bang sẽ tạm thời bổ nhiệm cho tới khóa
họp sau của cơ quan lập pháp tiểu bang đó. Mỗi Thượng nghị sĩ có một
phiếu bầu.
Khoản 2. Thượng nghị sĩ có nhiệm kỳ sáu năm. Nhưng ngay sau cuộc bầu cử
lần đầu tiên, các Thượng nghị sĩ sẽ được phân đều thành ba nhóm. Thượng
nghị sĩ nhóm một sẽ kết thúc nhiệm kỳ vào cuối năm thứ hai, Thượng nghị
sĩ nhóm hai sẽ kết thúc nhiệm kỳ vào cuối năm thứ tư, Thượng nghị sĩ
nhóm ba sẽ kết thúc nhiệm kỳ vào cuối năm thứ sáu, sao cho sau mỗi hai
năm sẽ bầu lại 1/3 số Thượng nghĩ sĩ.
Khoản 3. Mọi thành viên của Thượng viện phải trên 30 tuổi và có ít nhất
bốn năm là công dân Hoa Kỳ, đồng thời khi được bầu, phải là cư dân của
bang mà người đó được bầu chọn.
Khoản 4. Thượng viện sẽ chọn Chủ tịch Thượng viện và các viên chức khác cho Viện của mình.
Điều VI
Khoản 1. Thời gian, địa điểm và cách thức tiến hành bầu cử Thượng nghị
sĩ và Hạ nghị sĩ sẽ do cơ quan lập pháp của mỗi bang qui định. Nhưng
bất cứ lúc nào, Quốc hội Liên bang cũng có quyền thay đổi các qui định
đó.
Khoản 2. Quốc hội Liên bang có quyền qui định những yêu cầu về mức độ
tài sản thống nhất đối với các đại biểu của mỗi Viện mà Quốc hội Liên
bang cho là thích hợp.
Khoản 3. Ða số trong mỗi Viện đủ để tổ chức cuộc họp triển khai công việc, còn thiểu số có quyền trì hoãn phiên họp.
Khoản 4. Mỗi viện sẽ có thẩm quyền về cuộc bầu cử của mình, về kết quả
của cuộc bầu cử đó và về việc đánh giá tiêu chuẩn các nghị sĩ của Viện
mình.
Khoản 5. Tự do phát biểu và tự do tranh luận tại Quốc hội không bị buộc
tội, hay chất vấn tại bất kỳ tòa án nào, hay bất kỳ một nơi nào khác
ngoài Quốc hội. Các thành viên của mỗi Viện trong mọi trường hợp, ngoại
trừ tội phản quốc, hay tội gây chiến, không thể bị bắt giữ trong khi
đang có mặt tại Quốc hội, hoặc trong khi tới Quốc hội, hoặc trở về nhà.
Khoản 6. Mỗi Viện có quyền quyết định thủ tục hoạt động của mình, có
thể trừng phạt các thành viên có tư cách đạo đức không đúng đắn và có
thể khai trừ thành viên của Viện mình.
Khoản 7. Hạ viện và Thượng viện có quyền giữ một quyển sổ ghi chép các
hoạt động của mình và thỉnh thoảng, công bố các điều đã ghi. Những
phiếu thuận và phiếu chống của các thành viên về bất cứ vấn đề nào đều
phải ghi vào sổ này.
Khoản 8. Trong thời gian họp của Quốc hội, nếu không được sự đồng ý của
Viện kia, Không một Viện nào được nghỉ họp quá ba ngày, hoặc chuyển
sang địa điểm khác. Nhưng qui định này không thể áp dụng đối với Thượng
viện khi Viện này thi hành các quyền qui định trong Điều ______.
Khoản 9. Không một Thượng nghị sĩ hay Hạ nghị sĩ nào được nhận một chức
vụ dân sự trong chính quyền Hợp chúng quốc trong thời gian được bầu làm
nghị sĩ. Thành viên của Thượng viện cũng không được giữ chức vụ nào như
vậy trong một năm sau khi hết nhiệm kỳ.
Khoản 10. Các đại biểu của mỗi Viện sẽ được nhận một khoản trợ cấp bồi
thường cho các hoạt động của họ, do tiểu bang nơi bầu chọn họ qui định
và thanh toán.
Khoản 11. Tiêu đề các đạo luật của Hợp chúng quốc sẽ là "Được Thượng viện và Hạ viện trong Quốc hội ban hành".
Khoản 12. Mỗi Viện đều có quyền khởi thảo mọi đạo luật, trừ những luật được qui định trước đây.
Khoản 13. Mọi đạo luật phải được cả Hạ viện và Thượng viện thông qua,
nhưng trước khi trở thành luật, phải gửi cho Tổng thống Hợp chúng quốc
phê chuẩn. Nếu tán thành, Tổng thống sẽ thể hiện sự đồng ý của mình
bằng việc ký nhận. Nhưng nếu thấy việc phê chuẩn đạo luật này là không
chính đáng, Tổng thống sẽ trả lại Viện đã khởi xướng đạo luật này cùng
với ý kiến không tán thành. Viện này sẽ thông báo rộng rãi ý kiến không
tán thành của Tổng thống trong bản ghi chép của Quốc hội và tiến hành
xem xét lại dự luật đó.
Nếu sau khi xem xét lại và hai phần ba thành viên của Viện đó đồng ý
thông qua, bất chấp sự phản bác của Tổng thống, thì dự luật sẽ được gửi
cho Viện kia kèm theo ý kiến không tán thành của Tổng thống để Viện này
xem xét. Nếu được hai phần ba thành viên của Viện đó phê chuẩn, thì dự
luật sẽ trở thành đạo luật. Nhưng trong những trường hợp này, các phiếu
bầu của cả hai Viện đều phải ghi rõ tán thành, hay không tán thành.
Tên của những người tán thành và không tán thành dự luật đó phải được
đưa vào biên bản họp của mỗi Viện. Những dự luật mà Tổng thống không
gửi trả lại trong vòng bảy ngày sau khi được đệ trình lên sẽ trở thành
đạo luật, trừ trường hợp Quốc hội không nhóm họp nên Tổng thống không
thể gửi trả Quốc hội được. Trong trường hợp đó, dự luật sẽ không trở
thành đạo luật. Đây là một văn bản khá rắc rối và dài dòng nếu so sánh với bản Hiến
pháp sau này. Suốt một tháng sau đó, các đại biểu đã tranh luận và
chỉnh sửa từng câu chữ, từng điều khoản cho tới khi mọi điều được hoàn
tất vào ngày 8 tháng Chín.
Điều VII
Khoản 1. Quốc hội có quyền:
* Đặt và thu các khoản thuế, thuế quan, thuế môn bài.
* Qui định các hoạt động trong lĩnh vực thương mại với ngoại quốc và giữa các bang.
* Ban hành đạo luật nhập quốc tịch thống nhất trên toàn lãnh thổ Hợp chúng quốc.
* Ðúc và in tiền.
* Qui định giá trị của đồng tiền trong nước và đồng tiền nước ngoài.
* Xác định tiêu chuẩn cân đo.
* Thiết lập các trạm bưu điện và mạng lưới bưu điện.
* Vay mượn tiền và ban hành trái phiếu.
* Bổ nhiệm bằng lá phiếu viên Bộ trưởng Tài chính.
* Thiết lập các tòa án dưới quyền của Tòa án tối cao.
* Xác định và trừng phạt các tội cướp biển, trọng tội xảy ra trên biển
và những vi phạm luật pháp quốc tế, trừng phạt những kẻ làm tiền giả và
sự vi phạm các đạo luật của quốc gia.
* Dẹp tan cuộc nổi loạn tại bất kỳ tiểu bang nào nếu có lời cầu khẩn của cơ quan lập pháp tiểu bang đó.
* Tuyên bố chiến tranh;
* Tổ chức quân đội;
* Thiết lập và trang bị các tàu chiến;
* Sử dụng quân đội để thi hành luật pháp của liên minh, thi hành các
Hiệp ước, tiêu diệt những cuộc nổi dậy và những vụ phiến loạn.
* Soạn thảo mọi đạo luật cần thiết và đúng đắn để thực thi những quyền
lực nói trên, cũng như tất cả những quyền lực khác đã được Hiến pháp
này trao cho chính quyền Hợp chúng quốc, hoặc cho bất cứ một cơ quan và
quan chức nào khác.
Khoản 2. Tội phản quốc chống lại Hợp chúng quốc bao gồm hành vi gây
chiến tranh tấn công Liên bang, hoặc bất kỳ tiểu bang nào, hoặc đi theo
kẻ thù của Hợp chúng quốc. Quốc hội Liên bang có quyền qui định mức án
cho tội phản quốc. Không một ai bị phán quyết về tội phản quốc nếu
không có hai người làm chứng về hành vi phạm tội. Nhưng không được dùng
một cực hình nào, hay tịch thu tài sản đối với người đó, ngoài cuộc
sống của chính họ.
Khoản 3. Các loại thuế trực thu sẽ được xác định bằng cách tính tổng số
những người da trắng ở mọi lứa tuổi, mọi giới tính, kể cả những người
từng là nô lệ và 3/5 số những người khác không nêu ra ở đây (không tính
những người Da Đỏ không nộp thuế). Công việc thống kê sẽ tiến hành
trong vòng sáu năm sau cuộc họp đầu tiên của Quốc hội Liên bang và sau
đó, cứ 10 năm một lần, tiến hành theo cách thức do Quốc hội Liên bang
qui định.
Khoản 4. Sẽ không đặt ra loại thuế hoặc thuế quan đối với hàng hóa xuất
khẩu từ bất cứ bang nào, cũng sẽ không đặt ra loại thuế thân hoặc các
loại thuế trực thu khác.
Khoản 5. Không có thuế thân nào được đánh nếu không tương ứng với cuộc điều tra dân số kể trên trong Khoản 3.
Khoản 6. Không một đạo luật hàng hải nào được thông qua nếu không có sự chấp thuận của 2/3 đại biểu có mặt tại mỗi Viện.
Khoản 7. Hợp chúng quốc Hoa Kỳ sẽ không ban tặng các tước hiệu quý tộc.
Điều VIII
Các đạo luật của Hoa Kỳ được ban hành theo Hiến pháp này và mọi điều
ước được ký kết dưới thẩm quyền của Liên bang sẽ là luật tối cao của
mọi tiểu bang và của mọi cư dân. Quan tòa ở các bang đều phải tuân theo
những luật này. Bất cứ điều khoản nào trong Hiến pháp hoặc luật pháp
của các bang trái ngược với Hiến pháp Liên bang đều không có giá trị.
Điều IX
Khoản 1. Thượng viện có quyền ký kết các Hiệp ước, bổ nhiệm các Đại sứ và thẩm phán Tòa án tối cao.
Khoản 2. Trong mọi tranh chấp và những bất đồng hiện đang tồn tại, hoặc
sau này phát sinh giữa hai hay nhiều tiểu bang, liên quan đến quyền hạn
hay lãnh thổ, Thượng viện sẽ có những quyền hạn sau. Dù là cơ quan lập
pháp, hay hành pháp, hay đại diện hợp pháp của bất kỳ tiểu bang nào
trong những bất đồng với tiểu bang khác phải đệ trình lên Thượng viện,
tuyên bố vấn đề và đề nghị được điều trần.
Theo yêu cầu của Thượng viện, những trình bày và kiến nghị đó phải được
gửi cho cơ quan lập pháp hay hành pháp của tiểu bang có tranh chấp.
Thượng viện sẽ qui định một ngày nhất định để yêu cầu người đại diện
của các bên liên quan phải có mặt tại Quốc hội. Các đại diện này sẽ
được bổ nhiệm bởi sự đồng lòng chung của các bên để làm người được ủy
quyền, hay làm thẩm phán lập ra một tòa án để điều trần và phán quyết
vụ việc này. Nhưng nếu những người đại diện không đồng ý, cứ một tiểu
bang sẽ được Thượng viện chọn ra ba người.
Từ danh sách đó, mỗi bên sẽ gạch bỏ tên từng người một, cho tới khi còn
13 người. Từ danh sách này, Thượng viện sẽ chỉ định không ít hơn bảy
người và không nhiều quá chín người, và sẽ rút thăm ra năm người, để
lập ra một tòa án nghe và phán quyết lần cuối cùng vụ tranh cãi này,
với điều kiện đa số những thẩm phán này sẽ nghe nguyên nhân và đồng ý
với lời phán quyết.
Nếu bất cứ bên nào từ chối không có mặt tại ngày qui định mà không đưa
ra được lý do chính đáng cho việc không tham dự, hoặc có mặt, nhưng từ
chối tham gia việc gạch tên, Thượng viện sẽ tiếp tục chọn từ mỗi tiểu
bang ba người và viên Thư ký của Thượng viện sẽ gạch thay cho bên vắng
mặt hay từ chối đó.
Nếu bất cứ bên nào khước từ thẩm quyền của tòa án đó, hoặc không chấp
thuận phán quyết hoặc vẫn bảo vệ lý lẽ của mình, thì tòa án này vẫn
tuyên bố lời phán quyết của mình. Lời phán quyết này sẽ là cuối cùng.
Toàn bộ quá trình sẽ được chuyển cho Chủ tịch Thượng viện và sẽ được
ghi chép lại trong bản báo cáo chung để đảm bảo công bằng cho các bên
liên quan.
Mọi nhân viên được ủy quyền đó, trước khi tham gia tòa án, phải tuyên
thệ, và phải được một thẩm phán của Tòa án tối cao, hay Tòa án cao cấp
của tiểu bang nơi vụ kiện này được xét xử đảm bảo, "sẽ nghe và phán
quyết vụ việc này theo như sự suy xét tốt nhất của ông ta, không thiên
vị, không có cảm tình và không mong chờ được tặng thưởng"
Khoản 3. Trong mọi tranh cãi liên quan đến đất đai mà hai hay nhiều
tiểu bang tuyên bố là thuộc sở hữu của mình, thì mọi lời khiếu nại phải
trình lên Thượng viện để phán quyết cuối cùng, theo cách thức giống như
cách được miêu tả cho các cuộc tranh cãi giữa các bang.
Điều X
Khoản 1. Quyền hành pháp của Hợp chúng quốc sẽ trao cho một người. Danh
hiệu của ông ta sẽ là "Tổng thống của Hợp chúng quốc Mỹ châu"; và phải
xưng hô với Tổng thống là "Thưa Ngài" (His Excellency). Ông ta sẽ được
bầu chọn bởi lá phiếu của cơ quan lập pháp với nhiệm kỳ bảy năm, nhưng
không được bầu chọn lại lần thứ hai.
Khoản 2. Thỉnh thoảng, Tổng thống phải thông báo cho Quốc hội về tình
hình của Liên bang và đề nghị Quốc hội xem xét những biện pháp mà Tổng
thống thấy cần thiết và thích hợp và có thể tham vấn họ trong những
trường hợp cần thiết. Trong trường hợp bất đồng giữa hai Viện, Tổng
thống có quyền hoãn các cuộc họp này tới một thời điểm mà ông nghĩ là
thích hợp. Tổng thống phải quan tâm và để ý rằng mọi đạo luật của Hợp
chúng quốc được thực thi đúng đắn.
Tổng thống sẽ bổ nhiệm các quan chức cao cấp của Hợp chúng quốc và bổ
nhiệm mọi viên chức trong trường hợp Hiến pháp không qui định. Tổng
thống sẽ tiếp kiến các viên đại sứ và các nhân vật đứng đầu nhánh hành
pháp của các tiểu bang. Tổng thống có quyền hủy bỏ bản án hoặc ân xá
cho những hành vi chống lại Hợp chúng quốc, trừ những vụ trọng tội.
Tổng thống sẽ là Tổng tư lệnh các lực lượng lục quân và hải quân Hoa Kỳ
và các lực lượng dự bị tiểu bang.
Trong nhiệm kỳ của mình, Tổng thống sẽ được nhận một khoản tiền lương
trả cho công việc của mình. Khoản tiền này không tăng và cũng không
giảm trong suốt nhiệm kỳ. Trước khi nhậm chức, Tổng thống sẽ tuyên thệ
như sau: "Tôi long trọng tuyên thệ rằng tôi sẽ thi hành đúng đắn chức
vụ Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ."
Tổng thống sẽ bị cách chức nếu bị Hạ viện luận tội và bị Tòa án tối cao
tuyên án với các tội danh phản quốc, nhận hối lộ, hay tham nhũng. Trong
trường hợp bị cách chức, chết, từ chức, hay không đủ năng lực thi hành
quyền lực và bổn phận của mình, Chủ tịch Thượng viện sẽ thay thế thi
hành những quyền của Tổng thống này cho tới khi một Tổng thống khác của
Hợp chúng quốc được bầu chọn, hay cho tới khi Tổng thống cũ khôi phục
lại đủ năng lực điều hành.
Điều XI
Khoản 1. Quyền lực tư pháp của Hoa Kỳ sẽ được trao cho Tòa án tối cao
và những tòa án cấp dưới do Quốc hội thiết lập khi thấy cần thiết.
Khoản 2. Các thẩm phán Tòa án tối cao và các tòa án cấp dưới sẽ giữ
chức vụ suốt đời nếu luôn luôn có hành vi chính đáng. Trong thời điểm
bắt đầu nhậm chức, họ được nhận khoản tiền lương cho công việc của mình
và khoản tiền này sẽ không bị giảm đi trong suốt thời gian đó.
Khoản 3. Quyền lực tư pháp của Tòa án Tối cao có hiệu lực đối với tất
cả các vụ kiện phát sinh bởi những bộ luật do Quốc hội Hợp chúng quốc
ban hành, trong mọi việc liên quan tới các đại sứ, các công sứ và các
lãnh sự, các vụ buộc tội viên chức của Hợp chúng quốc, các trường hợp
liên quan tới luật pháp hàng hải và hải quân, các tranh chấp giữa hai
hay nhiều bang (trừ những vụ kiện về đất đai), giữa một bang với các
công dân của bang khác, giữa các công dân của các bang khác nhau, giữa
một bang hoặc các công dân của bang đó với nước ngoài hoặc các công dân
và đối tượng nước ngoài.
Trong các trường hợp luận tội, hay liên quan tới các đại sứ, các công
sứ và các lãnh sự và các trường hợp có liên quan tới một bang, Tòa án
Tối cao sẽ có quyền xét xử sơ thẩm.
Trong những trường hợp đã nhắc đến ở trên, nếu có sự chống án, với
những ngoại lệ và dưới những qui định do Quốc hội ban hành, Quốc hội có
thể giao bất cứ phần nào của việc phán xử đã nói ở trên (ngoại trừ vụ
xét xử Tổng thống của Hợp chúng quốc), theo cách thức và với những giới
hạn mà Quốc hội cho là đúng đắn, cho các tòa án cấp thấp, như vẫn
thường xảy ra.
Khoản 4. Mọi vụ án xét xử trọng tội (trừ tội phản quốc) phải tiến hành
tại bang xảy ra vụ việc phạm tội và phải có một đoàn bồi thẩm.
Khoản 5. Phán quyết của tòa án trong mọi vụ luận tội sẽ không đi quá
việc cách chức và không cho phép ông ta có quyền giữ bất cứ chức vụ nào
liên quan đến danh dự, hay niềm tin, hay lợi lộc của Hợp chúng quốc.
Nhưng người bị kết án có thể bị xét xử và tuyên án theo luật.
Điều XII
Không tiểu bang nào có quyền đúc, hay in tiền, hay ban hành các lệnh
trưng thu, hay tịch thu, hay ký kết một Hiệp ước, liên minh, hay hợp
bang, hay ban hành bất cứ danh hiệu quý tộc nào.
Điều XIII
Nếu không được Quốc hội Hợp chúng quốc đồng ý, không tiểu bang nào có
quyền ban hành và phát hành tiền giấy, hay bất cứ hình thức nào dùng
cho việc thanh toán; cũng không được đặt thuế nhập khẩu; không được tổ
chức bất cứ đội quân, hay hạm đội nào trong thời bình; không được ký
kết, hay tham gia một thỏa thuận với bất kỳ tiểu bang nào, hay với
ngoại quốc, hay tham gia bất kỳ cuộc chiến tranh nào, trừ phi bị kẻ thù
xâm lược, hay khi có mối nguy hiểm quá khẩn cấp, không thể trì hoãn,
cho tới khi Quốc hội Hợp chúng quốc được tham vấn.
Điều XIV
Mọi công dân của mọi tiểu bang đều có quyền được hưởng mọi đặc ân và quyền miễn trừ như công dân của tất cả các tiểu bang khác.
Điều XV
Bất kỳ ai bị buộc tội phản quốc, hay các trọng tội tại bất kỳ tiểu bang
nào, chạy trốn khỏi việc xét xử, nếu được tìm thấy tại bất kỳ tiểu bang
nào khác, phải được đưa về tiểu bang nơi anh ta trốn chạy để xét xử,
nếu Thống đốc tiểu bang nơi anh ta trốn chạy yêu cầu.
Điều XVI
Mọi đạo luật của Quốc hội, mọi văn bản và phán quyết của các tòa án, đều phải được tất cả các tiểu bang tôn trọng.
Điều XVII
Các tiểu bang mới được lập ra một cách hợp pháp trong phạm vi lãnh thổ
của Hợp chúng quốc cần được Quốc hội chấp thuận để gia nhập chính quyền
này, nhưng cần có sự chấp thuận của 2/3 số đại biểu có mặt tại mỗi
Viện. Nếu các tiểu bang mới được hình thành trong lãnh thổ của bất kỳ
tiểu bang nào, thì cũng cần cả sự chấp thuận của cơ quan lập pháp của
tiểu bang đó.
Nếu được chấp thuận, các tiểu bang mới cũng được hưởng mọi quyền như
các tiểu bang ban đầu. Nhưng Quốc hội, căn cứ vào điều kiện của các
tiểu bang mới, qui định các khoản nợ cần phải đóng góp.
Điều XVIII
Hợp chúng quốc sẽ đảm bảo mỗi tiểu bang có một chính quyền cộng hòa.
Hợp chúng quốc bảo vệ các tiểu bang chống lại sự xâm lược của nước
ngoài, hoặc theo yêu cầu của cơ quan lập pháp tiểu bang đó, dẹp tan
những rối loạn bên trong.
Điều XIX
Theo đề xuất của 2/3 cơ quan lập pháp tiểu bang trong liên minh, Quốc
hội của Hợp chúng quốc sẽ triệu tập một Hội nghị để tiến hành sửa đổi
bản Hiến pháp này.
Điều XX
Mọi thành viên của Quốc hội, các viên chức hành pháp, hay tư pháp của
Hợp chúng quốc và của các tiểu bang sẽ phải tuyên thệ ủng hộ bản Hiến
pháp này.
Điều XXI
Việc phê chuẩn của…… Hội nghị của các tiểu bang là đủ để bản Hiến pháp này có hiệu lực.
Điều XXII
Bản Hiến pháp này sẽ được đệ trình lên Quốc hội xem xét. Hội nghị này
có ý kiến là sau đó, theo đề xuất của Quốc hội, bản Hiến pháp sẽ được
gửi cho các tiểu bang phê chuẩn.
Điều XXIII
Để thiết lập chính quyền Liên bang, Hội nghị này cho rằng các hội nghị
thông qua đó phải gửi lời phê chuẩn của mình lên Quốc hội Hợp bang. Sau
khi nhận được sự chấp thuận của ______ Hội nghị của các tiểu bang, Quốc
hội Hợp bang, vào một ngày sớm nhất có thể, sẽ qui định và công bố địa
điểm bắt đầu thi hành các thủ tục theo như bản Hiến pháp này. Sau đó,
các cơ quan lập pháp tiểu bang sẽ lựa chọn thành viên cho Thượng viện
và chỉ đạo việc bầu chọn thành viên cho Hạ viện. Các nghị sĩ đó sẽ gặp
nhau tại thời gian sớm nhất có thể và tại địa điểm do Quốc hội Hợp bang
qui định, để chọn ra Tổng thống của Hợp chúng quốc và thi hành bản Hiến
pháp này. |