|
Ký kết bản Hiến pháp
Ngày 17 tháng Chín
- Ngày 8 tháng Chín, sau khi thống nhất tất cả các điều khoản, Hội nghị
lại bầu ra Ủy ban Văn phong để viết lại bản Hiến pháp này với câu chữ
rõ ràng và chặt chẽ hơn.
Bản Hiến pháp chính thức do Gouverneur Morris, người được coi là có khả
năng viết tốt nhất, chắp bút dựa trên bản phác thảo, nhằm có được một
văn bản ngắn gọn và mạch lạc. Sau một vài ngày sửa chữa, Hội nghị đã
đồng ý với văn bản này.
Trong ngày 17 tháng Chín, ngày họp cuối cùng của Hội nghị, lễ ký kết
bản Hiến pháp đã diễn ra rất trang nghiêm và cảm động. Đại biểu cao
tuổi nhất, Bác sĩ FRANKLIN đã viết một trong những bài diễn văn hay
nhất của mình.
Nhưng tại ngày họp cuối cùng, trong số 55 đại biểu từng tham dự, chỉ
còn 42 người có mặt, và trong đó chỉ có 39 đại biểu đồng ý ký vào bản
Hiến pháp. Ba đại biểu Gerry, Mason và Randolph đã từ chối ký và tuyên
bố những lý do họ không thể ký vào bản Hiến pháp.
Bản thảo Hiến pháp viết được đọc trước toàn thể Hội nghị.
Bác sĩ FRANKLIN đứng lên với bài phát biểu cầm trong tay, nhờ Ngài Wilson đọc giùm.
"Thưa Ngài Chủ tịch,
Tôi thừa nhận rằng lúc này, có nhiều điểm trong bản Hiến pháp này, tôi
không thể chấp nhận. Nhưng tôi không chắc rằng tôi sẽ không bao giờ
chấp nhận nó. Tôi đã sống đủ lâu để hiểu rằng chúng ta không nên dựa
quá nhiều vào sự phán xét của chính bản thân mình. Tôi thường thấy mình
sai lầm ngay tại những điều ưng ý nhất. Khi tôi càng nhiều tuổi, tôi
càng nghi ngờ sự phán xét của chính mình và quan tâm chú ý hơn đến
những nhận xét của người khác. Hầu hết loài người, cũng như những giáo
phái trên thế giới, thường tự cho rằng mình mới là người hiểu biết sự
thật và bất kể ai khác với quan điểm của mình đều là sai lầm.
Steele, một người theo đạo Tin Lành, nói với Giáo hoàng Công giáo rằng
sự khác biệt duy nhất giữa hai tôn giáo này là nhà thờ Công giáo La Mã
không thể sai lầm, còn Nhà thờ Tin Lành của nước Anh cũng không bao giờ
sai lầm. Nhưng dù nhiều quý Ngài lại nghĩ rằng ý kiến của mình, cũng
như tôn giáo của mình là không thể sai lầm thì một vài người đã thể
hiện tính cách giống như một cô gái Pháp, luôn luôn càu nhàu và bới móc
mọi lỗi lầm của những người xung quanh, để rồi tự cho rằng ngoài mình
ra, chẳng có ai là đúng cả.
Với những suy nghĩ đó, thưa Ngài, tôi đồng ý với bản Hiến pháp này với
mọi lỗi lầm của nó nếu có, bởi tôi nghĩ rằng chúng ta cần một chính
quyền chung. Không một chính quyền nào mang lại điều tốt đẹp cho dân
chúng nếu không được thiết lập đúng đắn, dù nó có thể hoạt động tốt
trong nhiều năm để rồi lại chấm dứt trong cảnh chuyên quyền độc tài như
mọi mô hình chính quyền trước đây. Khi dân chúng trở nên đồi bại thì
một chính quyền độc tài là cần thiết, bởi không một mô hình chính quyền
nào khác ngoài nền độc tài đáp ứng được những đòi hỏi lúc đó. Tôi cũng
nghi ngờ rằng không một Hội nghị nào có thể làm ra được một bản Hiến
pháp tốt đẹp hơn.
Khi chúng ta nhóm họp tại đây, tập trung mọi sự khôn ngoan và hiểu biết
của mình, mọi quý Ngài đều bị ràng buộc bởi những tâm trạng, quan điểm
và cả những lầm lẫn, những lợi ích địa phương và những quan điểm ích kỷ
của nhiều người khác. Vậy sự nhóm họp như vậy có thể làm ra được điều
gì hoàn hảo? Thưa Ngài, do đó, tôi cảm thấy kinh ngạc khi hệ thống này
đã hoàn hảo tới mức có thể và tôi nghĩ bản Hiến pháp này cũng làm những
kẻ thù của chúng ta ngạc nhiên, những kẻ đang tin tưởng trông chờ rằng
chúng ta cũng giống như những người xây dựng Tháp Babel; rằng các tiểu
bang của chúng ta đang ở bên bờ miệng vực của sự tan rã, gặp nhau tại
đây chỉ để cắt cổ họng của người khác.
Thưa Ngài, tôi đồng ý với bản Hiến pháp này bởi tôi chẳng thể hy vọng
một văn kiện xuất sắc hơn và tôi cũng không thể đoan chắc rằng đó không
phải là văn bản xuất sắc nhất. Những ý kiến nêu ra những sai trái của
bản Hiến pháp này là vì mong ước những điều tốt lành cho dân chúng. Tôi
không bao giờ tiết lộ bất cứ điều gì về Hội nghị này. Những lời lẽ
tranh cãi sinh ra trong những bức tường này và rồi cũng chết trong
những bức tường này.
Nếu như tất cả chúng ta trở về, gặp những người đồng bào và kể cho họ
nghe những lời phản đối mà mình nghe được, mong ước giành được sự ủng
hộ của họ thì điều đó chỉ cản trở việc chấp thuận văn bản này và mất đi
những lợi thế về sự đồng tâm nhất trí của chúng ta. Theo ý kiến tôi,
hầu hết sức mạnh và sự hiệu quả của chính quyền, để mang lại và đảm bảo
hạnh phúc của con người, đều phụ thuộc vào quan điểm chung của dân
chúng về hiệu quả của chính quyền, cũng như sự khôn ngoan và đức hạnh
của những viên chức chính quyền.
Do đó, tôi tin rằng số phận của chúng ta cũng là số phận của dân chúng
và vì sự thịnh vượng chung, chúng ta hãy chân thành và nhiệt tình đồng
tâm ca ngợi bản Hiến pháp này. Nếu được Quốc hội Hợp bang chấp thuận và
được các hội nghị tiểu bang phê chuẩn thì ảnh hưởng của chúng ta sẽ
được nhân rộng. Nhờ đó, một chính quyền tốt đẹp sẽ được thiết lập.
Tóm lại, thưa Ngài Chủ tịch, tôi thật sự mong ước mọi quý Ngài tham dự
Hội nghị này, những người vẫn còn những bất đồng về bản Hiến pháp, theo
gương tôi, nhân lúc này, hãy nghi ngờ một chút về tính không thể nhầm
lẫn của chính mình và thể hiện sự đồng lòng chân thành nhất bằng cách
đặt chữ ký của mình vào văn kiện này".
Sau đó, ông đề xuất rằng bản Hiến pháp sẽ được các đại biểu ký kết sau
câu chữ "Được làm tại Hội nghị với sự chấp thuận của tất cả các tiểu
bang có mặt ngày 17 tháng Chín, chúng tôi xin đề tên mình vào văn bản
này."
Ngài GORHAM nói rằng nếu không quá muộn, thì ông muốn để giảm bớt sự
phản đối đối với bản Hiến pháp là điều khoản qui định "cứ 40.000 người
dân lại có một đại biểu" đã từng gây nhiều tranh luận, nhưng vẫn chưa
quyết định dứt khoát, nên sửa thành 30.000 người.
Ngài KING và Ngài CARROL ủng hộ ý kiến của Ngài Gorham. Khi Ngài Chủ tịch Hội nghị đứng lên để nêu vấn đề cần bỏ phiếu, ông nói
rằng mặc dù chức vụ Chủ tịch Hội nghị làm ông không thể trình bày hết
mọi tâm trạng của mình và có thể ngay tại lúc này cũng buộc ông phải im
lặng.
Nhưng ông không thể che giấu ước mong của mình rằng cần phải có một số
thay đổi để giảm tối đa những chống đối. Nhiều đại biểu cho rằng số
nghị sĩ quá ít sẽ không đủ đảm bảo quyền và lợi ích cho dân chúng, nên
ông tin rằng việc tăng số lượng nghị sĩ sẽ làm giảm bớt những lời phản
đối bản Hiến pháp này.
Đề xuất của Ngài Gorham không gặp phải một lời phản đối nào và được Hội nghị hoàn toàn nhất trí.
Tất cả các tiểu bang cũng đồng ý rằng mọi người tham gia Hội nghị sẽ ký vào bản Hiến pháp này.
Ngài RANDOLPH lại đứng lên và nói bóng gió về những nhận xét của Bác sĩ
Franklin. Ông xin lỗi mọi người vì buộc phải từ chối ký vào bản Hiến
pháp, dù nếu tất cả mọi người đều ký tên sẽ thể hiện sự khôn ngoan và
giá trị của bản Hiến pháp và làm dân chúng thêm tin tưởng để phê chuẩn
nó.
Tuy nhiên, ông nói rằng việc từ chối ký này không có nghĩa là ông chống
đối bản Hiến pháp mà chỉ muốn được tự do làm theo đúng bổn phận và sự
phát xét của chính mình. Ông từ chối ký bởi vì ông nghĩ công chúng sẽ
bác bỏ sự lựa chọn của Hội nghị. Sẽ không đủ chín tiểu bang phê chuẩn
văn bản này và tất yếu, sẽ dẫn đến sự rối loạn. Với quan điểm đó, ông
không thể bắt buộc mình phải tán thành văn bản này, để ông được phép
làm bất cứ điều gì mà ông cho là cần thiết để mang lại điều tốt đẹp
chung cho xã hội.
Ngài G. MORRIS nói rằng ông cũng có những điểm phản đối, nhưng coi mô
hình hiện nay là mô hình tốt nhất có thể đạt được, nên ông sẽ chấp nhận
nó, bất chấp mọi lỗi lầm. Đa số sẽ tán thành mô hình này và ông sẽ tuân
theo quyết định đó. Thời điểm này buộc phải bỏ sang một bên việc xem
xét những sự thay đổi và vấn đề lớn nhất là có một chính quyền liên
bang, hay không? Và chính quyền đó cần phải được thiết lập, nếu không,
sự vô chính phủ sẽ xảy ra. Ông nói rằng chữ ký đối với văn bản này chỉ
là thể hiện sự đồng lòng của các tiểu bang có mặt lúc này.
Ngài WILLIAMSON: Gợi ý rằng các đại biểu nên ký vào bức thư gửi Quốc
hội hơn là ký vào bản Hiến pháp vì điều này sẽ làm hài lòng một vài
người không tán thành bản Hiến pháp. Bản thân ông nghĩ là không thể có
một kế hoạch nào tốt đẹp hơn và chẳng băn khoăn gì trong việc đặt chữ
ký của mình vào văn bản này.
Ngài HAMILTON: Lo ngại không chắc tất cả các đại biểu sẽ ký vào Hiến
pháp. Việc một vài quý ngài phản đối và thậm chí từ chối ký, có thể sẽ
làm dấy lên ngọn lửa chống đối và làm giảm đi lòng sốt sắng ủng hộ bản
Hiến pháp. Mọi người đều biết rằng không ai trong Hội nghị này khác
biệt quan điểm về mô hình này hơn bản thân ông, nhưng cần phải suy tính
kỹ càng giữa khả năng tình trạng hỗn loạn, vô chính phủ sẽ xảy ra và cơ
hội đạt được một chính quyền tốt từ kế hoạch này.
Ngài BLOUNT: Trước đây, ông đã tuyên bố là ông sẽ không ký. Nhưng mô
hình này đã tốt đẹp hơn và không muốn việc từ chối ký của ông sẽ làm
giảm đi sự đồng lòng của các tiểu bang tại Hội nghị.
Bác sĩ FRANKLIN: Thể hiện mối lo âu của ông về những nhận xét của Ngài
Randolph về bài phát biểu của ông sáng nay. Ông tuyên bố rằng khi viết
kiến nghị đó, ông không biết chính xác ai sẽ từ chối ký và hy vọng mọi
người sẽ hiểu ông.
Ông thừa nhận rằng Ngài Randolph với những nghĩa vụ và bổn phận cao cả
là người đầu tiên đề xuất mô hình này đã đóng góp rất nhiều trong quá
trình thảo luận, nên hy vọng Ngài Randolph sẽ gạt bỏ những bất đồng để
chấp thuận bản Hiến pháp với tình bằng hữu, nhằm ngăn chặn những điều
tồi tệ có thể xảy ra nếu tên của ông không có trong văn bản này.
Ngài RANDOLPH: Coi việc ký vào bức thư gửi Quốc hội cũng giống như việc
ký vào bản Hiến pháp. Sự thay đổi hình thức đó, đối với ông, chẳng khác
gì nhau. Ông nhắc lại rằng bằng việc từ chối ký vào bản Hiến pháp, có
thể ông đã làm một việc tồi tệ và sai trái nhất trong cuộc đời, nhưng
đó là mệnh lệnh của lương tâm ông, buộc ông không thể đắn đo hay thay
đổi. Ông nhắc lại niềm tin của ông rằng việc bắt buộc dân chúng, hoặc
phải chấp nhận toàn bộ, hoặc phải bác bỏ văn bản này, sẽ chỉ tạo ra sự
hỗn loạn vô chính phủ.
Ngài GERRY: Thể hiện tâm trạng đau đớn của ông, và sự bối rối buộc ông
phải đứng lên đề xuất những thay đổi nữa với mô hình đã được quyết định
này. Trong khi kế hoạch này còn đang chờ đợi phê chuẩn, thì ông muốn
được hoàn toàn tự do phán xét mô hình này. Bây giờ, bản thân ông tự
thấy mình sẽ đối xử với nó như đối với một đạo luật của Hợp bang. Ông
lo ngại rằng một cuộc nội chiến có thể xảy ra do cuộc khủng hoảng hiện
nay của nước Mỹ. Ông coi mối nguy hiểm ở Massachussetts là thực sự
nghiêm trọng [tức là vụ bạo động của Daniel Shays-ND].
Tại tiểu bang đó có hai phe phái, một phe dân chủ thái quá, ông coi đó
là điều tồi tệ nhất trong số mọi tai họa chính trị, nhưng phe phái kia
cũng hung bạo trong thái cực đối lập. Do cuộc xung đột về tán thành và
phản đối bản Hiến pháp, nên mối lo ngại nhất là sự hỗn loạn. Ông nghĩ
là vì nhiều lý do, cần thiết phải xây dựng một mô hình trung lập và hòa
giải hơn nữa, để làm dịu đi tâm trạng kích động có phần thái quá của
các phe phái. Hội nghị đã phê chuẩn bản Hiến pháp này, nhưng ông tin
rằng điều đó sẽ có tác dụng ngược lại.
Do đó, ông không thể ký vào văn bản này để ông được quyền làm mọi việc
cần thiết. Việc thay đổi hình thức ký kết không có gì khác nhau đối với
ông cả. Nhưng nếu việc ký kết không rõ ràng, dân chúng sẽ không bao giờ
biết sự bất đồng của ông. Ông không thể không coi những lời bóng gió
của Bác sĩ Franklin làm nhằm ám chỉ ông và những quý ngài từ chối ký.
Tướng PINKNEY: Dường như chúng ta không thể làm thay đổi được những
người quyết tâm không ký vào Hiến pháp bằng một hình thức mập mờ như đề
xuất. Nên ông nghĩ cách tốt nhất là trình bày thắng thắn việc chấp
thuận, hay không chấp thuận Hiến pháp và để tự nó nói lên bản chất của
sự việc. Ông muốn công khai rõ ràng mục đích việc ký kết của các đại
biểu. Ông sẽ ký vào Hiến pháp với suy nghĩ rằng điều này sẽ góp phần
ủng hộ bản Hiến pháp với mọi ảnh hưởng của ông và cam kết sẽ làm đúng
như vậy.
Bác sĩ FRANKLIN: Bây giờ là quá sớm để tự chúng ta cam kết trước Quốc
hội và trước cử tri của chúng ta rằng sẽ chấp thuận kế hoạch này.
Ngài INGERSOL: Không coi việc ký kết dù là dưới hình thức nào đi nữa
như một sự cam kết của những người ký rằng sẽ ủng hộ bản Hiến pháp này,
ngoài việc gợi ý rằng mọi điều đưa ra đã được nghiên cứu là thích hợp
nhất.
Về đề xuất của Bác sĩ Franklin: NH: đồng ý; MA: đồng ý; CT: đồng ý; NJ:
đồng ý; PA: đồng ý; DE: đồng ý; MD: đồng ý; VA: đồng ý; NC: đồng ý; SC:
không thống nhất ý kiến; GA: đồng ý.
Ngài King gợi ý là cần hủy bỏ bản ghi chép của viên Thư ký về Hội nghị
này, hoặc nên trao cho Ngài Chủ tịch giữ. Ông nghĩ bản ghi chép này sẽ
làm công chúng hoang mang và kinh sợ, còn những người chống Hiến pháp
sẽ lợi dụng để ngăn cản việc phê chuẩn.
Ngài Wilson cho là nên làm theo cách thứ hai, trao nó cho Ngài Chủ
tịch, dù ông từng nghĩ là cách thứ nhất là hay nhất, nhưng sợ rằng
những lời lẽ dối trá có thể bị lan truyền.
Cuộc bỏ phiếu về vấn đề trao những ghi chép và những văn bản liên quan
về Hội nghị cho Ngài Chủ tịch: NH: đồng ý; MA: đồng ý; CT: đồng ý; NJ:
đồng ý; PA: đồng ý; DE: đồng ý; MD: phản đối; VA: đồng ý; NC: đồng ý;
SC: đồng ý; GA: đồng ý;
Ngài Chủ tịch hỏi Hội nghị muốn sử dụng bản Ghi chép thế nào, liệu có
phân phát những bản chép cho những thành viên liên quan hay không? Hội
nghị hoàn toàn nhất trí rằng: "Ngài Chủ tịch sẽ giữ bản ghi chép này và
các văn bản khác và làm theo quyết định của Quốc hội Liên bang, nếu cơ
quan này được lập theo bản Hiến pháp".
Sau đó, các đại biểu lần lượt ký vào văn bản này.
Trong khi các đại biểu cuối cùng đang ký vào bản Hiến pháp, Bác sĩ
Franklin chỉ vào hình mặt trời sau lưng ghế chủ tịch Hội nghị, nói với
một vài đại biểu đứng gần đó rằng những họa sĩ vẽ nó khó phân biệt được
đó là cảnh mặt trời đang mọc, hay đang lặn.
Ông nói, trong cuộc họp này, ông thường nhìn vào hình mặt trời này với
những niềm hy vọng đan xen những nỗi sợ hãi và ông không thể nói được
đó là cảnh mặt trời đang mọc, hay đang lặn. Nhưng giờ đây, cuối cùng,
ông cảm thấy hạnh phúc, vì biết chắc chắn đó là cảnh mặt trời đang mọc,
chứ không phải đang lặn.
Bản Hiến pháp cuối cùng được tất cả các đại biểu ký tên, trừ Ngài
Randolph, Ngài Mason và Ngài Gerry. Họ từ chối thể hiện sự đồng ý bằng
việc đặt tên của mình lên đó. Thế là Hội nghị kết thúc và không biết
bao giờ mới gặp lại.
|