|
Những lập luận của Madison phản đối Phương án New Jersey
Ngày 19 tháng Sáu
Ngày 19 tháng Sáu, Madison đã có một bài phát biểu dài phản đối mọi đề
xuất của Paterson. Với những lập luận rất chặt chẽ, ông đã viện dẫn rất
nhiều ví dụ về lịch sử những Liên bang của châu Âu, để chứng minh sự
cần thiết phải xây dựng một liên bang duy nhất.
Trong đó, các tiểu bang phải đại diện theo qui mô dân số. Đó là con
đường duy nhất để duy trì sự ổn định và thịnh vượng của 13 tiểu bang
Bắc Mỹ. Chính nhờ những lập luận sắc bén của ông mà Hội nghị đã đồng ý
sử dụng Phương án Virginia làm nền tảng cơ bản cho mô hình chính quyền
liên bang.
Sau này, những lập luận đó lại được Madison sử dụng trong các bài luận văn Người Liên bang.
Ngài MADISON: Nhiều đại biểu gây áp lực vì cho rằng Hội nghị này không
được trao đủ quyền lực cần thiết để đề xuất bất cứ mô hình nào khác
ngoài mô hình liên bang. Ngoài những điều đã được các đại biểu khác
trình bày, ông muốn bổ sung thêm rằng không có một kế hoạch liên bang
nào như vậy đáp ứng được đòi hỏi cấp bách hiện nay. Một đặc điểm trong
chính quyền liên bang là quyền lực không áp đặt trên các cá nhân mà là
áp đặt trên tập thể, trên các tiểu bang.
Nhưng trong một số trường hợp, như những vụ cướp biển, chiếm đoạt tài
sản trên biển, theo Các điều khoản Hợp bang hiện nay và trong nhiều
trường hợp được mở rộng như Ngài Paterson đề nghị, là điều hành trực
tiếp đối với các cá nhân. Một đặc điểm khác là chính quyền liên bang
không phải trực tiếp do dân chúng mà do các chính quyền tiểu bang chọn
ra. Nhưng đại biểu Quốc hội Hợp bang của Connecticut và Rhode Island
lại được chọn do dân chúng, chứ không phải do cơ quan lập pháp. Phương
án của Ngài Paterson không dự định thay đổi điều này.
Ngài Paterson cũng viện lý lẽ rằng Hợp bang được toàn thể chấp thuận,
thì khi muốn giải tán cũng phải được toàn thể chấp nhận. Đó có phải là
bản chất của mọi Hiệp ước hay không? Lập luận này có phải được rút ra
từ những điều khoản đặc biệt trong Các điều khoản Hợp bang không? Nếu
chúng ta coi liên minh Hợp bang như một bản khế ước cơ bản, để nhờ đó,
các cá nhân thiết lập nên xã hội, thì ít nhất Hợp bang phải là sự đồng
lòng của mọi thành viên.
Nhưng không thể nói rằng sự hủy bỏ bản khế ước này không thể có hiệu
lực nếu không được tất cả các bên đồng lòng nhất trí. Việc một nhóm
công dân trong xã hội vi phạm các qui định cơ bản chắc chắn sẽ giải
phóng những công dân khác khỏi nghĩa vụ thực hiện bản khế ước đó.
Nếu bất cứ bên nào vi phạm bất cứ điều khoản nào nhưng lại không cho
phép những bên còn lại được tự do là vì điều ngược lại đã được ngầm
hiểu ngay trong bản khế ước. Đặc biệt là có những điều luật của bản
Hiệp ước trao quyền cho đa số bắt buộc toàn thể phải tuân theo trong
mọi trường hợp.
Trường hợp sau chỉ ra rằng chúng ta không thể coi liên minh Hợp bang
như một bản khế ước xã hội giữa các cá nhân. Nếu vậy, đa số có quyền
ràng buộc tất cả, thậm chí có thể hình thành một bản hiến pháp mới cho
tất thảy mọi người, điều mà Ngài Paterson sẽ khó lòng chấp nhận.
Nếu chúng ta xem xét liên minh không phải như một khế ước xã hội của
những cá nhân riêng rẽ mà là sự thỏa thuận của các chính quyền tiểu
bang, thì điều gì có thể rút ra được từ những thỏa thuận này? Rõ ràng
là căn cứ theo những điều qui định về luật của các quốc gia, sự vi phạm
bất cứ điều khoản nào, bởi bất kỳ bên nào, sẽ cho phép những bên còn
lại được hoàn toàn tự do.
Coi như toàn bộ thỏa thuận này được hủy bỏ, trừ phi họ chọn một cách
thức khác cưỡng ép bên vi phạm phải thay đổi. Điều này đặc biệt được
minh chứng trong các Hiệp ước liên minh trong chiến tranh. Khi một bên
vi phạm thì bản Hiệp ước đó coi như không còn có hiệu lực. Nhưng bản
Các điều khoản Hợp bang lại không có qui định nào cho phép việc sử dụng
vũ lực để cưỡng buộc thành viên chống đối phải tuân thủ luật pháp.
Ông nhận thấy Các điều khoản Hợp bang bị vi phạm rất nhiều và rất rõ
ràng, đặc biệt là hành động của New Jersey, khi bang này khước từ tuân
thủ những qui định hợp hiến của Quốc hội, công khai hủy bỏ phiếu bầu
của mình và từ chối thông qua bất cứ đạo luật nào.
Ông không muốn đưa ra những can thiệp thô bạo với những nhận xét này.
Tuy nhiên, ông nghĩ bản chất thật sự của Hợp bang cần phải được nghiên
cứu kỹ càng và ông không hề băn khoăn về việc cần củng cố nền tảng cho
chính quyền. Sau khi xem xét phương án của Ngài Paterson, ông tuyên bố
rằng một mô hình tốt đẹp phải đạt được hai mục tiêu:
(1) Duy trì Liên minh.
(2) Cho phép chính quyền xử lý những vi phạm của các tiểu bang.
Chúng ta cần xem xét mô hình của Ngài Paterson để kết luận: liệu phương án này có đáp ứng các đòi hỏi nêu trên không?
1. Liệu Phương án này có ngăn chặn được những vi phạm luật pháp và các
Hiệp ước không? Nếu không ngăn chặn được, thì chắc chắn sẽ dẫn chúng ta
tới thảm họa chiến tranh với ngoại bang. Xu hướng vi phạm của các tiểu
bang thể hiện ở nhiều ví dụ. Báo cáo mới đây của Quốc hội cho thấy tất
cả các quốc gia khác đều vi phạm các Hiệp ước đã được ký kết với chúng
ta.
Cho đến nay, chúng ta chỉ cam chịu, nhưng đó không thể là giải pháp lâu
dài. Mối quan hệ trục trặc với các quốc gia hùng mạnh khác cũng là một
tai họa lớn nhất cho cả nước. Do vậy, cần đảm bảo rằng không vùng đất
nào có quyền gây tại họa này cho cả nước, nhưng liên minh Hợp bang hiện
nay không có khả năng xử lý những sai trái này một cách hiệu quả. Những
đề nghị sửa đổi cũng không đáp ứng được yêu cầu này khi để các tiểu
bang không hề được kiểm soát.
2. Liệu phương án này có ngăn chặn được việc các tiểu bang chiếm đoạt
quyền của liên bang không? Chúng ta đều biết mọi liên minh cộng hòa cổ
xưa cũng như hiện đại đều có xu hướng tiếm quyền. Các điều khoản Hợp
bang đã qui định rằng việc quan hệ với người Da đỏ là thuộc quyền hạn
của Quốc hội, nhưng nhiều tiểu bang đã ký kết những Hiệp ước riêng rẽ,
hay gây chiến với họ. Hiến pháp cũng không cho phép hai hay nhiều tiểu
bang được quyền ký kết bất kỳ Hiệp ước nào với nhau nếu không được Quốc
hội chấp thuận.
Nhưng Virginia và Maryland là một ví dụ, Pennsylvania và New Jersey là
một ví dụ khác. Các bang này đều đàm phán những Hiệp ước mà chưa hề có
tiền lệ hay có lời biện bạch sau đó. Cũng không tiểu bang nào có quyền
tổ chức quân đội trong thời bình nếu không được Quốc hội chấp thuận.
Qui định này đòi hỏi có sự tuân thủ nghiêm ngặt nhất.
Nhưng Massachusetts, tiểu bang mạnh nhất của liên bang, thì không tuân
thủ khi họ thành lập một đội quân riêng. Ngay lúc này, tiểu bang đó
đang thành lập một đội quân mà chẳng đoái hoài đến việc báo cáo cho
Quốc hội.
Nếu như chúng ta xem xét các thể chế hợp bang hay các liên minh khác,
chúng ta sẽ thấy các thành viên trong những liên minh này đều có khuynh
hướng vi phạm thẩm quyền của liên minh. Sau đó, ông phân tích các Nhà
nước Liên bang Hy Lạp cổ đại và các Hợp bang Thụy Sĩ, Đức và Bỉ, tìm
xem những điểm tương đồng đối với Hợp chúng quốc về mặt thể chế và thẩm
quyền liên minh, để thấy việc vi phạm thẩm quyền đều dẫn các liên bang
này tới sự hỗn loạn và rồi sụp đổ. Ông thấy kế hoạch của Ngài Paterson không kiểm soát các tiểu bang trong
công việc phòng thủ chung mà đó phải là đặc quyền của liên bang. Trong
đó, hai điều khoản có thiếu sót rất nghiêm trọng.
1. Hiến pháp được phê chuẩn không phải do dân chúng mà do các cơ quan
lập pháp tiểu bang. Do đó, bản Hiến pháp không thể trở thành các điều
luật tối thượng cho tất cả các tiểu bang.
2. Bản Hiến pháp đó chỉ trao cho tòa án liên bang quyền phúc thẩm,
nhưng chỉ trong một số vụ nhất định. Sự thiếu vắng điều khoản này có
thể dẫn tới mối nguy hiểm về sự tha tội quá mức trong các tòa án tiểu
bang. Và sau việc tha tội như vậy thì liệu còn phúc thẩm được điều gì
nữa? Ngoài ra, ở hầu hết nếu không nói là tất cả các tiểu bang, các bản
Hiến pháp tiểu bang đều cho phép các cơ quan hành pháp có quyền ân xá.
Vậy quyền này sẽ được thu lại thế nào nếu bản Hiến pháp chỉ do các cơ
quan lập pháp thông qua?
3. Liệu mô hình đó có ngăn chặn được sự vi phạm giữa các tiểu bang
không? Chúng ta đã chứng kiến quá nhiều các ví dụ như vậy. Luật pháp
của Virginia và Maryland đều ưu ái dân chúng tiểu bang mình hơn dân
chúng các tiểu bang khác trong các vụ kiện trong khi Các điều khoản Hợp
bang qui định rằng mọi quyền và đặc ân của tất cả dân chúng là như
nhau. Ông coi việc ban hành tiền giấy và các đạo luật tương tự là những
hành động phạm pháp. Các tiểu bang đối với nhau vừa là con nợ và chủ nợ.
Như vậy, các tiểu bang "chủ nợ" sẽ phải chịu tổn hại khi các tiểu bang
"con nợ" ban hành tiền giấy. Chúng ta đã chứng kiến những hành động trả
đũa và gây hấn về lĩnh vực này đe dọa không chỉ sự hài hòa thống nhất
mà còn đe dọa sự yên bình của liên minh. Phương án của Ngài Paterson
không cho Quốc hội Hợp bang quyền phủ quyết các bộ luật tiểu bang mà để
họ tự do không bị kiểm soát thi hành những kế hoạch sai trái nhằm chống
lại nhau.
4. Liệu mô hình này có đảm bảo được sự bình yên của các tiểu bang
không? Những vụ rối loạn ở Massachusetts đã cảnh báo mọi tiểu bang khác
về mối nguy hiểm mà họ có thể phải gánh chịu. Nhưng kế hoạch của Ngài
Paterson không có những điều khoản cho phép liên minh có giải pháp đối
phó với những vấn đề này. Căn cứ theo lý thuyết về nền Cộng hòa, lẽ
phải, quyền lực và sức mạnh phải thuộc về đa số và phải do đa số nắm
giữ.
Nhưng thực tế và kinh nghiệm cho thấy đôi khi thiểu số có thể đánh bại
đa số: (1) Nếu như thiểu số ngẫu nhiên có đủ mọi kỹ năng và trình độ
quân sự điêu luyện, chiếm giữ những nguồn tài nguyên và tiền bạc lớn,
thì 1/3 có thể chiến thắng 2/3 còn lại. (2) 1/3 những người có quyền
bầu chọn người lãnh đạo có thể trở thành đa số bằng cách cho phép những
người nghèo, những người không đủ tài sản và những người chỉ muốn nổi
loạn chứ không muốn thiết lập chính quyền được quyền bỏ phiếu. (3)
Những nơi có nô lệ thì lý thuyết cộng hòa càng trở nên sai lầm.
5. Liệu mô hình đó có đảm bảo thiết lập nền hành pháp và lập pháp tốt
ngay trong các tiểu bang không? Khi những tội ác và sai trái dần dần
phát triển, phá hỏng hệ thống chính trị liên minh và tất yếu, cũng sẽ
phá hỏng chính quyền tiểu bang. Do từng tiểu bang riêng biệt đều tác
động gián tiếp đến tổng thể nên đó là một lý do quan trọng để tin rằng
các tiểu bang đều cảm nhận được sức ép mà họ phải chịu đựng, và đó là
động cơ thúc đẩy việc tổ chức Hội nghị này.
Về điểm này, ông tiến hành liệt kê hàng loạt những sai trái và các vi
phạm: (1). Các tiểu bang thông qua vô số các bộ luật sai trái. (2). Các
bộ luật này thất thường, dễ thay đổi. (3). Các bộ luật này không công
bằng. (4). Những bộ luật này chẳng được thi hành nghiêm chỉnh. Vì
Phương án của Ngài Paterson không mang lại giải pháp cho những sai trái
cực kỳ nguy hiểm này, nên cũng không mang lại câu trả lời tương xứng
cho nhu cầu cấp thiết hiện nay của đất nước.
6. Liệu mô hình đó có đảm bảo sự an toàn cho liên minh chống lại các
thế lực ngoại bang tìm cách lôi kéo và gây ảnh hưởng đến các thành viên
của liên minh không? Những điều đó tất yếu sẽ xảy ra. Những âm mưu xuất
hiện trong số các Nhà nước Hợp bang Hy Lạp cổ đại là bài học cho ngày
nay. Đầu tiên là những xúi giục do vua Ba Tư gây ra và sau đó là tai
họa khủng khiếp do vua Philip của Macedonia gây ra . Còn các thành bang
của liên minh Achaea , lúc đầu bị Macedonia và sau đó bị La Mã tìm cách
chia rẽ.
Các tổng của Thụy Sĩ bị Áo, Pháp và các quốc gia láng giềng can thiệp.
Các vương quốc của đế chế Phổ bị Pháp, Đức, Anh, Tây Ban Nha và cả Nga
tìm cách chia rẽ. Còn trong Liên bang Bỉ, mọi quốc gia láng giềng đều
tìm cách can thiệp. Kế hoạch của Ngài Paterson không trao cho chính
quyền trung ương quyền phủ quyết bất kỳ ý muốn nào của các tiểu bang
nên sẽ chỉ mở rộng cánh cửa cho những âm mưu xấu xa và nguy hiểm giữa
chính chúng ta mà thôi.
7. Ông cầu xin các bang nhỏ đang tán thành kế hoạch của Ngài Paterson
nên xem lại tình huống họ sẽ phái đương đầu. Trước tiên, họ vẫn phải
gánh chịu những chi phí để duy trì các đại biểu tại Quốc hội. Nếu họ
muốn giảm bớt những chi tiêu cho các đại biểu của mình, thì có thể họ
sẽ mắc phải những sai lầm khác.
Những ghi chép của Quốc hội cho thấy các công việc của Quốc hội thường
xuyên bị trì hoãn do quá nhiều đại biểu vắng mặt. Các tiểu bang thường
vắng mặt lại không phải là các bang lớn. Ông nhắc Hội nghị cần tính đến
hậu quả sẽ xảy ra nếu các bang nhỏ vẫn phải chịu toàn bộ các chi phí để
duy trì sự đại diện tại Quốc hội.
Trong giai đoạn chiến tranh, một đại biểu của Delaware trước khi ký Các
điều khoản Hợp bang, đại biểu duy nhất của tiểu bang này, lại là công
dân của Pennsylvania. Vào thời gian khác, cũng tiểu bang Delaware có ba
đại biểu, nhưng hai người là công dân của Pennsylvania, còn người thứ
ba lại là công dân của New Jersey. Việc bầu chọn những đại biểu này
nhằm giảm nhẹ chi phí của tiểu bang đó. Nhưng bất kể vì lý do gì, thì
phiếu bầu của tiểu bang này cũng bị nghi ngờ và ảnh hưởng của tiểu bang
khác sẽ tăng lên.
Vấn đề thứ hai là sự cưỡng ép, hiệu quả của phương án Ngài Paterson đề
xuất tùy thuộc vào điều này, sẽ chỉ sử dụng đối với chính họ [các tiểu
bang nhỏ-ND] mà thôi. Không thể cưỡng ép được các bang lớn, còn các
bang nhỏ, nếu bị cưỡng ép, sẽ muốn trả thù. Ông minh họa vấn đề này
bằng lịch sử Nhà nước Hợp bang Hy Lạp cổ đại và Đế chế Phổ. "Cái mạng
nhện" đó chỉ làm kẻ yếu thêm rối rắm và là sự mua vui cho kẻ mạnh! Các đại biểu của các bang nhỏ cũng cần xem xét tương lai cho chính mình
nếu ngoan cố theo đuổi một kế hoạch không thể chấp nhận được và chỉ
càng ngăn cản việc chấp thuận các mô hình khác.
Kế hoạch này chỉ mang lại tai họa mà thôi. Cần phải trù tính những điều
có thể xảy ra và tìm ra giải pháp trước khi chấp nhận nó. Nếu liên minh
các tiểu bang bị giải tán, thì họ có thể chọn lựa một trong hai giải
pháp. Các tiểu bang có thể duy trì sự độc lập của mình, hoặc tham gia
vào một hay hai hợp bang nhỏ sẽ hình thành.
Nếu trường hợp thứ nhất xảy ra, liệu các tiểu bang riêng rẽ có thể
chống lại những tham vọng và sức mạnh của các bang lớn láng giềng như
họ được hưởng dưới một chính quyền trung ương lan tỏa sức mạnh của mình
tới khắp mọi vùng trên vương quốc này và quan tâm bình đẳng đối với
việc bảo vệ mọi vùng lãnh thổ chống lại sự xâm chiếm của ngoại bang hay
không? Trong trường hợp thứ hai, liệu các bang nhỏ có thể trông đợi các
bang lớn láng giềng sẽ liên minh với họ theo nguyên tắc bình đẳng, và
trao cho mỗi thành viên một lá phiếu bình đẳng không? Hay họ muốn bị
mất ít quyền hơn như trong mô hình của Ngài Randolph?
Khó khăn lớn nhất nằm ở vấn đề đại diện. Nếu điều này được giải quyết,
thì mọi vấn đề khác đều có thể vượt qua được. Hai quý ngài từ New
Jersey (Ngài Brearly và Ngài Paterson) đều đồng ý rằng nếu cho
Virginia, có diện tích lớn gấp nhiều lần Delaware, lại có lá phiếu bình
đẳng với nhau là không công bằng.
Nhưng họ lại cho rằng Delaware sẽ không an toàn nếu cho phép Virginia
có nhiều lá phiếu hơn của Delaware. Đề xuất của họ là ném mọi tiểu bang
vào một “mớ hổ lốn”, rồi phân chia thành 13 phần bằng nhau. Liệu mô
hình như vậy có thực tế không? Sự khác biệt giữa các qui định về tài
sản, về phong tục, lối sống và quan điểm không đồng nhất tại các tiểu
bang khác nhau làm cho kế hoạch này không thể thực thi được.
Dù là với quyền lực tối cao của một trong những nhà vua ở châu Âu như
Vua nước Pháp, với sự cố vấn khôn ngoan của một trong những viên Thượng
thư yêu nước và có học hành nhất như Ngài Neckar, thì ở bất cứ thời đại
nào cũng không thể tạo ra sự bình đẳng trong những lãnh thổ quá khác
biệt về phong tục và tập quán. Nhưng việc chấp nhận một sự pha trộn
chung và phân chia lại các tiểu bang là hoàn toàn có thể và mối nguy
hiểm mà các bang nhỏ lo sợ, từ việc đại diện theo tỷ lệ, là có thực.
Một liên minh tự nguyện và đặc biệt của các tiểu bang này với các tiểu
bang láng giềng sẽ thuận lợi hơn cho cả cộng đồng và mang lại sự an
toàn hơn cho chính họ.
Nếu New Jersey hay Delaware nghĩ rằng sự bình đẳng giữa các tiểu bang
sẽ mang lại thuận lợi cho họ và coi đó là điều kiện thiết yếu để thiết
lập liên minh với các tiểu bang láng giềng thì tại sao mục đích này
không thể đạt được nếu Hiến pháp cho phép họ tự do hình thành bất cứ
liên minh nào họ muốn? Tại sao họ lại muốn nhất định phải thiết lập
liên minh bao gồm tất cả các tiểu bang, khi điều này vô cùng khó khăn,
và nhiều tiểu bang khác chẳng dễ dàng chấp nhận, trong khi họ vẫn phải
gánh chịu những gánh nặng tài chính?
Triển vọng nhiều tiểu bang mới ở miền Tây sẽ tham gia liên minh là một
xem xét quan trọng khác. Họ sẽ tham gia liên minh nhưng sẽ có rất ít cư
dân. Nếu họ có quyền bỏ phiếu theo tỷ lệ dân số, mọi việc sẽ đúng đắn
và an toàn. Nhưng nếu họ có lá phiếu bình đẳng thì một thiểu số nhỏ
chưa từng có, khi chống đối, sẽ chiến thắng tất cả các tiểu bang khác.
Toàn thể Hội nghị đều chấp thuận không xem xét kế hoạch của Ngài Paterson, trừ tiểu bang New York và New Jersey.
Cuộc bỏ phiếu về đề xuất sử dụng kế hoạch của Ngài Randolph làm nền tảng cho Hội nghị:
MA: đồng ý; CT đồng ý; NY: không; NJ: không; PA: đồng ý; DE: không; MD:
không quyết định; VA: đồng ý; NC: đồng ý; SC: đồng ý; GA: đồng ý. |